Đặt tên con ĐÁM MÂY HÌNH THIẾU PHỤ - VC

By VƯƠNG CƯỜNG


 

Đặt tên con
VƯƠNG CƯỜNG

Trước nhà tôi ở quê có hai vợ chồng khi chuẩn bị sinh đứa con đầu bà vợ bảo chồng:

- Anh đặt tên con là gì để làm giấy chứng sinh?
Khi ấy ông chồng mới nhớ mình quên chưa đặt. Bà vợ gắt tôi còn đẻ con được chỉ mỗi cái tên con đến giờ cũng chưa nghĩ ra thế mà khi tôi dục ông bảo chuyện nhỏ. Đoảng quá đoảng quá ở cái làng này chẳng ai đoảng hơn ông.
Ông chồng nhanh trí nói ngay tôi đùa bà thôi. Tên là quan trọng lắm. Tôi nghe ông Ra xun Gam za tốp ông ấy bảo cái tên và cái đầu quan trọng như nhau. Đặt tên gì là y như đời người ấy cứ xoay theo cái tên ấy. Bà biết đấy làng mình ai tên Dần Sàng thường kém may ắn... Tôi nghĩ con mình lớn lên phải thanh tao nho nhã bà cố mà đẻ tôi đặt sẵn 7 tên rồi.
Bà vợ lườm ông đẻ thì khó gì ông nói tôi nghe có được không nào?
Ông chồng đọc luôn nguyên cả câu thơ Nguyễn Bính: Oanh Yến Đào Hoa Cúc Ngọc Hồi.

Bà vợ bĩu môi gớm! Chết chửa chưa biết con trai hay gái mà đã đặt tên nghe toàn là gái thế? Ông không muốn có thằng chống gậy à?
Không sao những tên ấy trai hay gái được tất trung tính bà ạ. Này nhé Nguyễn Văn Hoa hay Nguyễn Thị Hoa Nguyễn văn Hồi hay Nguyễn Thị Hồi đều hay đấy chứ.
Bà vợ không thích nhưng chẳng biết cách nào mà cãi lại đành chấp nhận.
Khi con Hồi lớn lên có người nói tên gì chẳng tên người ta đặt hay đẹp tên gì lại là Hồi như tên ăn trộm vậy?
Hồi vừa chạy vừa khóc về nhà nói với mẹ mẹ đặt lại tên cho con đi ai cũng chê tên con cả con đến nỗi nào đâu? Bà mẹ được thể nói ông thấy không mười mấy năm trước tôi đã nói rồi. Ông thay đổi cho con đi. Ông chồng bảo thay gì thay làm hỏng hết câu thơ Nguyễn Bính và cụt một chữ thì câu thơ còn ra gì. Không thay không thay!
Tưởng xong không ngờ cuối năm bà vợ lại sinh ra một cô con gái nữa. Ông chồng lại vò đầu bứt tai đặt luôn là Út. Cuối năm sau nữa lại thêm thằng cu nữa lại đặt thàng Thêm...Bà vợ nói ông thấy câu thơ Nguyễn Bính giờ ra sao đọc cho nghe nha: Oanh Yến Đào Hoa Cúc Ngọc Hồi Út Thêm...Thơ tự do hả ông?
      Cặp vợ chồng sau nhà thì chẳng cần suy nghĩ gì cả đặt luôn Một Hai Ba Bốn Năm Sáu...Ông ngồi hút thuốc lào phả khói lên trời tâm đắc lắm. Bà thấy không ở đời chỉ hơn nhau cái này này. Vừa nói vừa chỉ vào đầu mình. Bà thấy đấy nhà Hoe Hươn đặt theo thơ Nguyễn Bính có được đâu làm mất hay câu thơ đi. Tôi đặt thế này tha hồ bà đẻ nhé. Giỏi thì 100 cũng không sợ. Đặt tên là phải mở như thế khakhakha...
    
Cả mấy tháng nay tôi cứ ngẫm các cụ nói cấm có sai bao giờ. Các cụ bảo việc người thì sáng việc nhà thì quáng! Mấy người bạn khi đẻ con ( sách) cứ hỏi tôi liếc qua tập sách tôi phán là đúng ngay ai cũng khen. Thậm chí còn được người đời yêu mến nữa.  Vậy mà đến mình sinh con bé thứ hai thì chẳng biết đặt tên gì cả. Cô đầu tôi đặt Bài Hát Đi Tìm T.A. Cô Nga làm ở bộ KHCN bảo anh đặt tên tập thơ ấy ai thèm đọc vì T.A là tên riêng. Người ta nghĩ anh viết cho một người. Thực ra chẳng ai cả mà ý định đặt tên tập thơ cho người đọc tò mò thôi chứ T.A hay X.Z là ai thì tôi đâu có biết. Thế là đặt lại BÀI HÁT ĐI TÌM MỘT NGƯỜI. Khi làm bản thảo ra poto một cháu bảo chú là nhạc sỹ à? Giờ cháu đã 13 tuổi mới sinh cháu thứ hai. Mình chỉ còn lo đặt cái tên thôi còn như thế nào thì mặc chị em nhà nó. Con lớn bế em kệ... Sau mấy ngày suy nghĩ đặt luôn: ĐÁM MÂY HÌNH THIẾU PHỤ được chứ nhỉ thơ mình như một thiếu phụ xa  đâu còn 15-17 nữa hahaha...
     
Người gặp đầu tiên và hỏi là BÙI VIỆT MỸ không được không được phải là HOÀNG HÔN CÁNH ĐỒNG. Cũng có lý nhỉ. Nhưng chung chung quá. Người thứ hai là TỪ NGÀN PHỐ sau khi đọc cho Phố nghe mấy bài thơ Phố phán: Hai tên rồi đều không được. Anh phải đặt là: LỜI ĐÊM. Nghe cũng được nhỉ. Có gì như bí mật mà chưa ai đặt cả. Người thứ ba là TUYẾT NGA hỏng hỏng hết. Anh dám đặt MỘT MÌNH không? Cái này mới ghê lại đúng giọng điệu anh nha. Tôi nghe cứ cô đơn thế nào ấy cũng giống như LỜI ĐÊM. Âm u âm u thế nào ấy. Ngồi bên rãnh nước giữa đường bên trời mây trắng cứ lang thang tôi đẽo cày...
     
Văn Sáng vẽ bìa rồi với LỜI ĐÊM. Nhưng cái được là Văn Sáng đọc tập thơ rồi tìm ý tưởng vẽ nên cái tên không sợ khi thay đổi. Văn Sáng theo Hà Linh bảo không giống ai đó nếu tên tập thơ là CÔ GÁI VÀ BÔNG LAU thì vẽ cô gái và vài bông lau thế là xong.  Thế là tên tập thơ vẫn mở...
Tôi còn để ngỏ vì biết còn người nữa rất "vi tính" chữ nghĩa là NGUYỄN TRỌNG TẠO. Anh Tạo thường đặt đúng tên và hay. Hồi anh Thạch Quỳ in tập thơ đặt tên CUỐI CÙNG CHỈ MỘT MÌNH EM trước đó NGUYỄN TRỌNG TẠO tư vấn miễn phí: ĐÊM QUỲ không nghe. Tôi thấy ít nhất cũng hay hơn. Anh NGUYỄN TRỌNG TẠO tránh nhất là tên tập thơ có gì như mong manh ẩn chứa mơ hồ những gì như không tốt cho con người. TUYẾT NGA định đặt tên tập thơ thứ ba là RƠI anh Nguyễn Trọng Tạo nhất thiết can thiệp không thể được không thể! Thế là TUYẾT NGA đặt là HẠT GIẺ THỨ TƯ nghe cũng hay nhưng hơi điệu đà quá nhỉ. Nghe nói anh không thích KHUÔNG GIÓ của HÀ LINH chỉ vì có chư KHUÔNG...
     
Lục soát hết trong trí nhớ tôi gọi cho anh NGUYỄN TRỌNG TẠO nói hết các phương án đang tính. Khi nghe MỘT MÌNH LỜI ĐÊM anh Tạo bảo không được không được nó ám đấy.  Nghe ĐÁM MÂY HÌNH THIẾU PHỤ bỗng máy tôi im lặng! Căng thẳng quá sinh con đã khó đặt tên còn khó hơn. Bế ẵm bú mớm nuôi nấng ra sao mệt quá. Nhiều lúc nghĩ đặt luôn như ông hàng xóm sau nhà cho xong tức là Một Hai Ba... 
Bỗng máy o e lúc này tôi có cảm giác người đang hôn mê bỗng cựa quậy chút. Anh Tạo nói không kiên quyết lắm nhưng đồng tình hơn với ĐÁM MÂY HÌNH THIẾU PHỤ. Chao ơi đi mấy tháng trời tìm đặt tên con cuối cùng lại trở về với phương án đầu tiên. Bây giờ tôi xin giới thiệu với các bạn mặt mũi cháu nhé! 37 bài thơ chọn lọc viết cghủ yếu từ 2007-2010 ( vài bài viết lâu rồi ) vài cảm nhận nữa...
      Tuy nhiên cháu còn đến mỹ viện và áp dụng thành tựu khoa học mới sinh sản vô tính sẽ có 1000 con cừu Dolly ra đời trở về chào các bạn!


 

Mục lục

1.Một mình đêm

2.Xa

3.Vàng mây

4. Hy vọng

5. Bài thơ chợt đến tặng Tiên

6. Thơ viết từ Xiêng Khoảng

7. Đêm mạng rớt

8. Anh gọi tên em

9. Ngày mai

10. Nói với con

11. Khất thực

12. Giao thừa ơi

13. Viết trong chiều Lũng Cú

14.  Nhật ký

15. Đêm Sài Gòn

16. Thưa với mùa thu

17. Có khi

18. Gom gió

19. Hoàng hôn muộn

20. Ơ chân trời nào đó

21. Hà nội ba giờ sáng

22. Bên Hồ Gươm anh gọi điện cho trời

23. Giật mình nghe tiếng gió

24. Thơ chiều cuối năm

25. Trên đại lộ hai chiều trời

26. Đêm không ngủ

27. Những người lính thành cổ uống bia chiều Hồ Tây

28. Thăm đồng đội cũ

29. Tôi mơ

30. Đóa hoa mong

31. Hôm không nghe được tiếng gà gáy

32. Sáng nay Gò Đống đa

33. Bao giờ cho đến mùa thu

34. Mặc định với Cần thơ

35. Ngày ấy...tháng 12

36. Nói với em

37. Hằng số


VC

More...

Dân liêu! - VC

By VƯƠNG CƯỜNG

Dân liêu

Vương Cường


Đang chủ trì cuộc họp tôi nhận được điện thoại từ Hiền:

- Trưa nay 11h thưa anh anh tăng cường cho em vài người giỏi uống rượu bọn em không biết uống đến quán Z  chia lửa ạ!

Trời! Lại đột xuất thế nữa ư?

Sáng nay cử hai em xinh xắn biết nói biết cười đi làm cái đối ngoại tết đang về mà!

Tôi vò đầu. Mấy tháng trước cử đoàn cán bộ đi hội thảo nước ngoài ai cũng mừng. Tưởng yên. Thế mà còn 10 giờ nữa là đoàn lên đường. Đang đêm nhận được điện thoại anh ơi em đang cấp cứu tại bệnh viện em báo cáo anh ngày mai em không thể tham gia đoàn hội thảo quốc tế được!

Trời! Thằng Nguyễn Văn A! Cứ sát giờ đi rồi lăn ra ốm!

Tôi gọi ngay cho trưởng phòng TCCB đến bàn việc. Trưởng phòng TCCB gọi điện thoại cho một người hỏi: Cậu đi hội thảo nước ngoài ngay ngày mai được không? Nó hỏi lại nước nào ạ? Nước nào quan trọng gì miễn là nước ngoài! Không nếu nước không thích thì không đi...Cuối cùng cử ngay thằng Trần Văn B đi thay. B lại bảo anh báo lại sếp C tôi ghi một bàn nhé! Hoàng tử ngồi nhà tôi đang học đại học từ xa sắp ra trường rồi. Tôi nghe mà muốn văng câu sau nhớ mình " phương diện quốc gia" nên thôi. Bạn đã đặt khách sạn chuẩn bị đón đoàn theo danh sách có Nguyễn văn A rồi. Thế là từ đó Trần văn B mang tên Nguyễn Văn A. Tức tốc trưởng phòng TCCB làm ngay quyết định mới thay Nguyễn Văn A bằng Trần Văn B. Lễ tân lo đổi vé...Chuyện cũng qua. Hôm B về bảo anh ơi đi đâu làm gì họ đều gọi em là Nguyễn Văn A! Khi tham luận tại hội thảo bài em viết hẳn hoi ấy thế mà khi trình bày cứ như không phải!

Bây giờ khổ thân tôi tìm đâu ra thằng giỏi uống rượu đây? Tôi cho gọi ngay Phan Văn C đến. Nghe tôi nói nó xin dài anh ơi em vừa nhậu đêm qua do thằng bạn thân nhờ đi nhậu hộ. Anh cử thằng khác đi hộ em. Em xin anh đấy.

Tôi bảo cậu xem có thằng nào ở cơ quan mình uống được rượu đâu. Toàn quân đàn ông vô dụng chẳng biết rượu bia gì! Bảo thằng M nó đập bệnh đau bao tử nằm rên trong phòng. Tìm thằng N thì tắt máy ngồi trong toa lét. Thì ra chúng nó biết trước tin trưa nay cần người đi làm nhiệm vụ uống rượu đã nhanh trí đứa ốm đứa trốn  liền. Năm sau xin biên chế phải tìm thằng nào biết uống rượu bia mới được khi gặp khó nó còn xung trận cho mình. Mấy ả thị mẹt thì vô tích sự. Tôi nghĩ vậy rồi quay sang nghiêm giọng:

- Việc uống rượu trưa nay không phải thích hay không mà là nhiệm vụ anh phải làm nhiệm vụ như người chiến sỹ không có quyền lựa chon.

Nhìn thằng C vò đầu bứt tóc cũng thấy tội nghiệp. Tôi bảo gọi tắc xi đi về cho khỏi gió. Đang ngây ngây nghệt nghệt mà gặp gió thì xong đấy. Tiền thanh toán vào khoản tiếp khách!

Cuối cùng thì hắn cũng đi. Trông dáng hắn đi xiêu vẹo   tôi hơi chợt thương thương nghĩ nhanh nhanh tìm thằng uống rượu giỏi về mà thay thế quân già hết rồi!

Nghĩ thật buồn cười hôm mấy người bạn học cũ gặp nói anh giờ sướng nhất hội lãnh đạo một đơn vị quan trọng...Chúng nó thật quá quan liêu! ( Tôi chợt nhớ ra chúng nó có làm quan đâu mà liêu!). Chúng nó không biết được nỗi khó của tôi...

VC

More...

Gọi trong miền ảo vọng - HL

By VƯƠNG CƯỜNG

GỌI TRONG MIỀN ẢO VỌNG
HÀ LINH


(Cảm nhận nhân đọc bài thơ "Anh gọi tên em" của Vương Cường *)

Tôi đã từng nhiều lúc như thế chìm trong thế giới ảo vọng nhìn đâu cũng thấy một gương mặt nghĩ gì rồi cũng chạm đến nỗi nhớ cồn cào. Cái nhớ hữu hình mà vô hình vô định ở đâu đó trong tôi ngoài tôi gần xa lẫn lộn. Cái nhớ có thể giết chết thời gian bóp méo không gian làm lệch ánh sáng làm nhoè sắc màu ...

Dường như Vương Cường đang cố níu lại nỗi nhớ ấy. Biết là có thể bất lực khi hữu hình hoá nó nhưng anh vẫn cố nhét chúng vào trong câu chữ. Toàn là những câu chữ ta thường nói những câu chữ tự nó không đẻ thêm ngữ nghĩa lạ không dễ mang được hồn ta vào cõi lênh đênh. Anh có thành công hay không trong cố gắng "mặc áo" cho nỗi nhớ? Điều đó bạn có thể tự ước định khi đọc "Anh gọi tên em"(*). Còn tôi khi đọc bài thơ này tự dưng lại rơi về cảm giác vô định kia. Những câu thơ thật cay nghiệt bởi nó lại một lần nữa kéo tuột tôi vào thế giới ảo vọng trong những phút giao thừa Tết Kỷ Sửu đúng vào lúc thời gian dường như đảo chiều phá vỡ hai chiều trong thế giới thực trở thành đa chiều trong từ trường ký ức đầy ma thuật.

Có lẽ cái ma thuật của ký ức bắt đầu từ một hình ảnh thực tế mà bước sóng của tâm hồn nhạy cảm trùng nhịp một cách vô thức với nó. Hoàng hôn trên cánh đồng với chân trời đầy mây thì có gì lạ nhỉ. Ấy vậy mà nó lại là hình ảnh đa mang tương tư của Vương Cường làm bật lên tiếng gọi dồn nén trong lòng:

Chiều chiều giữa hoàng hôn cánh đồng
Ngóng về chân trời xa
Có đám mây hình thiếu phụ
Anh gọi tên em 

Khung cảnh giản dị thôn quê câu chữ cũng vậy. Nhưng vậy đấy khi nỗi nhớ là chân thành thì sự thừa nhận nó cũng rất ngắn gọn. Có gặp Vương Cường ngồi tán gẫu nhâm nhi vài ly rượu với anh mới thấy rõ cái tính cách đó: đi thẳng đến đối tượng bóc gỡ mạnh dạn những vấn đề hóc. Có lần đọc thơ anh tôi nói đùa rằng anh yêu rượu nên người như có lửa bắt tay cũng truyền lửa làm thơ cũng dùng lửa. Cái lửa ấy như lửa cồn thiêu rất nhanh những râu ria rơm rác bên ngoài để lộ óng ra cái cốt lõi bên trong. Tôi lạ là Vương Cường làm thơ mà lại có phương pháp tiếp cận như một nhà khoa học vậy chuốt sạch để còn lại những câu thơ cô đặc. Sau này mới biết anh có học vị Tiến sỹ.

Với cách đó Vương Cường đã "đốt cháy giai đoạn" với sự chuyển mạch cô đọng đầy bất ngờ: 

Anh đã gọi em mòn cả hoàng hôn như thế 

Vương Cường lặp lại điệp từ "Anh gọi em" trong hai câu liên tiếp nhưng không phải anh nhìn trăng nhìn sao nhìn chim hay hoa lá để đa dạng hoá tiếng gọi. Chỉ nhìn đám mây rồi gọi vọng vào chiều vậy ma lực nào làm mòn cả hoàng hôn? Có lẽ đám mây hình thiếu phụ kia choán toàn bộ tâm hồn để anh gọi thành tiếng gọi thầm trong lòng gọi như ánh nhìn hoang hoài miết mãi vào chiều gọi như cộng cảm níu nuối lấy nắng lợt. Hoàng hôn mòn rồi thì còn lại những gì? Câu thơ trùng lại và tôi chợt se thắt với nỗi đau của chính mình.

Còn gì nữa đâu. Tuổi trẻ đã qua hoàng hôn đã muộn lại còn mòn thêm như thế. Cánh đồng mọc đầy tóc bạc! Cuộc gọi muộn màng vô vọng dâng thành nỗi đau xa xót trần trụi tràn lên:

Cánh đồng mọc đầy tóc bạc
Những hàng cây không mặc áo
Tua tủa tràn lên
Chẳng có màu xanh
Chẳng có màu vàng
Chẳng có màu trắng
Xa...

Chỉ có gió lồng lên thành bão 

Phải chăng không gian cánh đồng ấy không còn hy vọng màu xanh không có kết quả vụ mùa vàng mượt không cả lãng mạn hoa cỏ miên man trắng... Chỉ còn là cánh đồng ảo giác hư xa nhạt nhoà đầy thất vọng trong ngóng vọng. Phải chăng cánh đồng Vương Cường bây giờ chỉ là mùa đông không còn mùa Xuân xanh không còn mùa Thu vàng không còn Hạ trắng nữa. Mùa đông sương muối gội bạc cành cây trụi lá thường thấy trên rẻo cao thường có ở mùa đông xứ tuyết. Có lẽ Vương Cường muốn ngoa cọ vẽ sẫm tiếng gọi giữa cánh đồng ảo vọng mùa Đông. Có phải cuộc đời đã sang mùa rét không chỉ bởi có hay không tuyết giá ở bên ngoài.

Phải chăng nỗi nhớ người thiếu phụ anh đã gieo vào tít chân trời không nảy mầm được trên đất không hồi lại thành xanh - vàng - trắng hữu hình như cỏ cây hoa lá có thật ở xung quanh. Cái nhớ ấy ảo giác hoá cả cánh đồng lau sậy chăng. Cánh đồng chỉ có một màu trắng ngời trắng bơ thờ trắng rụng rơi dần trong gió ấy đã khiến Vương Cường đau và nhận ra cái có thật là "Chỉ có gió cứ lồng lên thành bão!"  Làm gì có cơn bão nào đám mây hình thiếu phụ vẫn còn đứng đó chẳng tan dạt đi đâu. Chắc là bão trong lòng nổi lên thổi ngược hiện tại về quá khứ cuốn theo nối nhớ đảo chiều thời gian chăng.

Tôi đã không ít  lần gặp lại điệp từ "gọi tên em" trong nhiều bài thơ đã đọc đã viết một thời. "Cho anh gọi tên em chiều gió nổi/Hoàng hôn bập bùng nắng cuối". "Anh gọi em hun hút phố dài". "Gọi tên em võng cả cung đàn". "Gọi em bốn mùa.../cánh đồng rạp gió khóc trong mưa". "Gọi em xô nghiêng vầng trăng"... Nhưng bây giờ thì gặp Vương Cường với "Gọi em mòn cả hoàng hôn". 

Tôi đã làm một cuộc tra cứu trong hơn 4.600 câu ca dao nói về tình yêu đôi lứa. Đủ cả những hình tượng của vạn vật trong vũ trụ trong thiên nhiên cây cỏ lá hoa bốn mùa con vật trên đất tôm cá dưới nước con chim trên trời. Đủ cả những gắn bó làng quê đồng rơm rạ lúa và những hoạt động thường nhật bao trùm cuộc sống sinh tồn làm ăn buôn bán của con người... Có thế tôi đọc còn ít ca dao chưa nhiều những nhà thơ thành danh. Thế nên lần đầu tôi gặp hình ảnh "đám mây thiếu phụ gọi mòn hoàng hôn" của Vương Cường. Những hình tượng thơ ấy níu mãi tôi với "Anh gọi tên em" của anh.

Vương Cường gọi người của tương tư mà không thao thiết quá. Có lẽ lửa nóng đến mức nào đó thì thành xanh. Nỗi đau đến mức nào đó thì khô mắt. Nỗi buồn đến mức nào đó thì cười lặng. Có lẽ vì thế câu thơ ở đây cứ từng khúc nấc khan rơi ra không cần dẫn giải thách đố người đọc.

Vương Cường lạc từ không gian thực vào không gian ảo từ gọi hắt lên thành tiếng đến gọi vô thanh trong miền ảo vọng. Anh thành ra người "ngây ngô" chập choạng giữa ảo và thực gửi lời đến chân trời xa mà lại cứ muốn nhặt lại lời rõ ràng là phi vật thể mà cứ muốn nó định hình như đá cuội. "Anh không nhặt lên được những mảnh hạt lời anh gọi em". Câu thơ cuối cùng này lộ rõ Vương Cường đang lãng du phiêu diêu trong hoài nhớ ảo tưởng trong đời thực. Chỉ có tình yêu đằng đẵng chung tình mới thôi miên câu thơ đạt đến hay và hư ảo như vậy.

Tôi cứ băn khoăn tại sao trong bài lại có những câu dường như mâu thuẫn không là "cánh đồng hoàng hôn" mà là "hoàng hôn cánh đồng"?. Tại sao lại mượn hình ảnh "cánh đồng mọc đầy tóc bạc"?. Đã thế lại "Chẳng có màu trắng"?... Hình như Vương Cường đang tạo ra đối xứng ảo giữa hình dáng em là đám mây trên trời với gương mặt anh là cánh đồng mặt đất. Và cánh đồng anh giờ đã đầy râu tóc bạc cuộc đời chỉ còn là mùa đông. Bài thơ như một bức hoạ lập thể đa nghĩa tạo ra nhiều trục mở của tư duy.

 Đôi khi đọc thơ tôi cám ơn tác giả đã dẫn tôi lạc vào tiềm thức ẩn giấu đằng sau thơ. Đôi khi tôi trách thầm tác giả vô tình khơi gợi lại nỗi đau của tôi. Đôi khi tôi ghen với tác giả đã viết hay hơn tôi nghĩ về tâm sự của chính mình. Nhưng nếu không có những người thơ vần thơ như thế đọc rồi đọng lại thì tình yêu một thời của tôi nỗi đau tưởng không quên của tôi cũng đã bị lãng quên mất rồi./.  

Anh gọi tên em


                         VƯƠNG CƯỜNG

Chiều chiều  giữa hoàng hôn cánh đồng
ngóng về chân trời xa
có đám mây hình thiếu phụ
anh gọi tên em

Anh đã gọi em mòn cả hoàng hôn  như thế
cánh đồng mọc đầy tóc bạc
những hàng cây không mặc áo 
tua tủa tràn lên 
chẳng có màu xanh 
chẳng có màu vàng 
chẳng có màu trắng
xa ...

Chỉ có gió cứ lồng lên thành bão
anh không nhặt lên được những mảnh hạt lời anh gọi em

2 - 8 - 2008





*: Đăng trên báo Người Hà Nội số Tết Kỷ Sửu

More...

Thơ chọn - VC

By VƯƠNG CƯỜNG


 

Ngày mai

 

Nửa đời hoang mây ngỡ bờ sóng dữ kia là nơi ngọn khói bình yên trải vàng hoa mướp 
đam mê huyền hoặc con chuồn ớt đỗ rồi bay vẽ vòng làm thơ em tưởng đỏ  
hoang phế năm tháng đi qua giao hưởng trái mùa tuổi xanh tóc bạc 
nỗi đau cười thành tiếng nấc trong veo như mắt giếng Mỹ Châu  

Có thể mang lông ngỗng rải qua núi qua sông qua cánh rừng nung đỏ  
ngoái mặt trời rơi lõm hoàng hôn trăng treo mòn vách mây hoen vẹt  
anh khát bước đi trong mưa vội vàng gió táp mặt người khô cháy 
nghe cựa quậy trong tim một mầm cây miễn dịch phế tích buồn 

Em cuối trời vết thương nhức buốt ngày mắc võng sang đêm 
ngược đường lông ngỗng trắng sóng tràn đêm sang ngày rưng rức 
nghe tiếng mỗi bình minh chim hót rơi những mùa buồn loang trong gió 
dòng sông cuộn lên muốn quay trở lại ru một thời hoang dại một thời em 

Ngày mai ngày mai ư có thể ngày mai... 
khi lông ngỗng trắng một miền ký ức  
khi đêm không còn là trại giam nhốt một mầm cây 
khi ấy trăng sao mộng mỵ ban ngày... 



Giao thừa  ơi
 


Vội vã cũng thế thôi dòng sông từ xưa theo lệnh trời về biển  
nắng mưa cũng đành thế cánh chim chiều vẫn thanh thả hoàng hôn 
cây khế thả hoa tím góc vườn chào mào mông má bên khung cửa 
đôi én lượn lờ không sốt rụôt mùa xuân rồi có đến không  

Núi vẫn dựng xanh hiền đâu có nghĩ mình làm ai xa cách 
những đám mây đổi màu đổi dáng vẫn lững lờ bay 
con đường trống không có gì đâu mà ngóng đợi 
ngày chảy dài ngọn lửa vẫn bình yên xanh 

Ta đã quen năm tháng không mùa  
năm tháng khí trơ ngày qua ngày không tết  
lòng ta không còn vui buồn thổn thức  
giao thừa dạy ta đừng trông ngóng bóng người đi 

Có gửi hết cả hoa Hà Nội về em thì cũng thế 
thơ bay lên trời vết sẹo mùa xuân  
sâu thẳm nỗi buồn vương vưong trên lá 
ta dị ứng sắc màu  trùm chăn không người lay gọi 

Ta mơ một bàn tay xới bát cơm nước mắt 
ta thèm một tiếng cười nhăn nhúm lả tả rơi trước ngõ 
ta mơ một câu chào ướt vãi tung toé trong xó bếp 
ta thèm hai chiếc gối lửa cháy ấm rực trong phòng 

Giao thừa ơi em vẫn còn xa lắm 
biết dòng sông có bồi đắp thêm rẻo đất hoang không 
xây căn nhà lợp lá sóng trước mặt sau lưng gió 
ngóng qua khe hở mỗi chiều chờ giao thừa sốt ruột 

3 tết Kỷ sửu 



Hằng số

 

Ngoằn ngoèo ẩn hiện dưới vòm cây nhưng con đường nói lời chân thật   
ánh trăng bị che khuất sau tán lá xanh vẫn dịu dàng như hơi thở 
sông biết tránh dãy núi vô duyên chắn ngang trước mặt lòng vẫn lao về với biển 
không thể đi con đường thẳng hãy đi vòng có lần em nói với anh 

Hàng cây có lúc úa vàng tự khóc với trời xanh 
lấy cả máu mình xây tổ ấm có khi yến khóc trên cái tổ lạnh của mình 
bãi cát từng bị rang lên nung nóng cả dịu hiền 
ngọn gió cũng bị hút hết những hạt nước li ti để gào gió nóng  

Ngày em bước vào căn nhà ấm áp biết đâu ẩn chứa đã một vùng băng giá 
tiếng hát ru con ai biết có ngày đẫm lời than thở 
ghê sợ cả cái nhìn một thời nguỵ trang sau nụ cười tở mở 
khi loay hoay chọn lựa mỗi chiều bước vào ngõ nhỏ nhà hoang 

Giấu một mùa xuân trong đông tàn thu úa 
em ạ chỉ có trái tim là biết đi con đường ngắn nhất 
như tin nhắn mỗi giờ anh đến bên em 
như tiếng khóc của em ướt đầm điện thoại 

Anh thương em là con đường 
là ánh trăng 
l
à dòng sông 
là hàng cây 
là chim yến... 
có trái tim kiêu hãnh đập bên trời hằng số với thời gian... 

24-12-2009

VC

More...

Khúc hát của người chăn vịt - thơ VL

By VƯƠNG CƯỜNG


 

THƠ VƯƠNG LONG

Tôi về quê gặp VƯƠNG LONG vừa là chú họ vừa là bạn học xưa. Là người làm thơ từ bé một học sinh giỏi văn của miền Bắc có lẽ Vương Long là người trong thời tuổi trẻ lều chõng nhiều nhất! Ngót 10 lần thi đại học lần nào cũng đỗ cao nhưng...vẫn ở nhà cày ruộng! Cho đến khi gần kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ VƯƠNG
LONG  mới được ngồi giảng đường đại học sư phạm Vinh. Nơi ngày xưa tôi từng có một người chú khác muốn tìm thì cứ hỏi người mặc quần áo nâu vàng bò đội nón rách và học giỏi nhất trường thì được chỉ ngay: chú VƯƠNG LỢI.
Giờ đây Vương Long làm ngạc nhiên vì là người quá lớn tuổi ngồi cùng lớp với những thanh niên vừa lớn lại người học giỏi nổi tiếng nhất! Người từng được nhiều giải thưởng về thơ.
Hai người chú ấy luôn được nhiều người trong họ tôi nhắc đến như một tấm gương về học tập.
Giờ đây là trưởng phòng GDĐT huyện ĐÔ LƯƠNG.
VƯƠNG LONG tặng tôi tập thơ " Chút hương thơ dại " thơ tuyển 1968 - 2008 với 63 bài thơ của một đời! Tập thơ do NXB Nghệ An ấn hành năm 2009.
Thơ VƯƠNG LONG  trung thành với truyền thống không thấy những đột phá về hình thức thể hiện. Nhưng thơ mới cũng không chỉ có đột phá ấy. Vẫn đề là có thơ không? Tôi vẫn thích chất thơ trong sáng chân thành nhẹ nhàng cởi mở. Nhân dịp này tôi xin gửi đến các bạn một chùm thơ của VƯƠNG LONG rút trong tập thơ trên.


Khúc hát của người chăn vịt


Tiếng hú gọi vang xa
Con sào hươ nắng đỏ
Buổi mai hồng ngọn gió
Vịt ùa ra kênh trong

Tiếng quẫy nước hân hoan
Khói thở nhòa chân rạ
Ơ này con vịt bầu
Ơ này con vịt cỏ Chuyên cần và hối hả
Theo ta lên đồng xa!

Đây đồng chiêm quê ta
Vừa gặt xong mùa lúa
Hạt thóc còn rụng rơi
Nằm lẫn trong cây cỏ
Đây đầm gần đầm xa
Thảnh thơi con sóng vỗ
Mùa cá tôm sinh nở
Xôn xao trong bãi lầy

Đàn vịt của ta ơi
Đủ đầy và hoan hỉ
Đã bao ngày bao ngày
Ta đưa mày đi mãi
Ăn no và lớn dậy
Thuộc khắp vùng đồng chiêm!

Đã bao đêm bao đêm
Tạm dừng trên ruộng rạ
Giấc ngủ dành một nửa
Ta nằm nghe tiếng gió
Trăn trở trên mái nhà.
Dẫu trời có bão mưa
Đổ ào trên đồng nước
Mày cũng đừng đi lạc
Ta tìm suốt đêm dài.
Còn nhớ chăng vịt ơi
Đã bao trưa nắng lửa
Biết bao ngày vất vả
Đưa vịt đi tìm mồi.

Mấy lúc được thảnh thơi
Vịt no quây bờ cỏ
Khói thuốc phà thư thả
Nằm ngửa ngước nhìn trời
Trên đầm hoa súng nở
Sắc nắng vàng vàng say...

Ta lại đi lại đi
Vải nhựa cài ngang nịt
Có cần chi guốc dép
Chân nhuốm bùn tháng năm!
Có kể gì mưa nắng
Hai bữa ăn cơm đèn
Ruộng dưới và đồng trên
Nắng mưa và gian khổ
Ta vì mày tất cả
Lớn nhanh nào vịt ơi!

Ta vui những buổi mai
Sân trại đầy những trứng...

25-10-1971



Nỗi nhớ một ngôi trường
Tặng các bạn THPT Huỳnh Thúc Kháng - Tiên Phước


Ngôi trường nhỏ suốt đời tôi mãi nhớ
Bạn bè ơi! Phố núi ấy xa vời
Con đường có bông gòn rơi đá trắng
Xanh tán bàng năm đó đã che tôi.

Nơi tôi có những trưa vàng trảng nắng
Ơi sông Tiên mờ tím ánh sao chiều
Những sớm dậy mù sương trên rẫy sắn
Vang bốn bề chim hót biết chim đâu?

Nơi tôi sống mùa mưa trôi đá
Chuối rừng thay thịt cá bắp thay cơm
Dầu hỏa hiếm đêm dài em nhóm lửa
Giáo án cầm cũng có khói rừng thơm

Nơi rúi rít em đến trường mỗi sớm
Gót chân non phải vượt mấy dốc rừng
Cơn mưa núi thắm tươi màu khăn đỏ
Ôi màu khăn nắng sớm bỗng rưng rưng

Nơi có má thường dừng sau buổi rẫy
Ghé hiên xem con giảng ướt mắt già
Chắc chẳng có nơi nào như nơi ấy
Tiếng trống trường núi đá cũng ngân nga!

Có tất cả! Mà tôi chưa trở lại
Bao năm rồi phố núi khác xưa không?
Nghe tin huyện mở thêm trường mới
Day dứt sao biết mà vẫn trông chừng.

Nên chi dẫu xa rồi tôi vẫn nhớ
Bạn bè ơi! Da diết một ngôi trường
Tiếng trẻ hát. Bầy chim chao cánh vỗ
Trên đỉnh ngàn mây trắng nắng xanh trong...

1982



Có một bài thơ

Có một bài thơ chưa rõ tứ
Bỗng về rung nhẹ ở trong anh
Khi mưa vừa tạnh chiều xanh mở
Gặp một mầm xuân chợt nhú cành.

Ngát cả sườn non sim tím nở
Tiếng chim thì biếc cỏ thì xanh
Hình như hương gió đang lay khẽ
Thả phấn thông bay. Nắng đẫm cành.

Tôi giữa mùa xuân xuân bốn bên
Chân đi đất rải cỏ nhung mềm
Ơn người gieo hạt rừng xanh lại
Nghiêng đầu đá núi cũng làm duyên!

18-2-1998
VL

More...

Nói với em - thơ VC

By VƯƠNG CƯỜNG



Ảnh Trường Mơ

 

Nói với em
VƯƠNG CƯỜNG

Có những khi nóng bức ngột ngạt trời đâu tiếc mà không thể nào thả giọt mưa xuống được
Trăng thèm sáng trải êm đềm ga trắng muốt mà không thể nào lách qua nổi màu mây mỏng tang
vì sao to nhất xa hàng tỷ ngàn năm ánh sáng chỉ đến được với mình bằng giọt sáng yếu ớt
nhiều khi ý nghĩ trùm lên cả bầu trời rơi xuống chỉ vấp một cọng gió gầy

Anh bước một mình trên biển sóng xanh ào lên sẻ chia chiều đơn côi sóng bỗng bạc đầu
thả cách biếc mơ hồ trên sông vắng lặng vẫn  mong manh chờ  có ngày đến được nơi em
thả vào trời xanh dòng tin nhắn thẩn thờ xếp hàng nghẹt thở  chờ nghe tiếng máy reo lên
nhứng rặng núi xanh mờ có làm gì anh đâu mà sao đôi khi vẫn ghét?

Em ạ nhớ thương trời những khi không thể nào mưa được
yêu thêm ánh trăng  vàng mơ ngơ ngác sau  màu mây
giọt sao yếu ớt đẫm mồ hôi hớn hở  khi em căng mắt đợi chờ
đừng buồn với cọng gió gầy có thể vô tình làm ý nghĩ vấp ngã

Em thương con sóng bạc đầu ngoại tình với chiều vắng gió
hãy hứng bằng hai bàn tay muôn muốt trắng cánh biêc mơ hồ
đón dòng tin nhắn với vầng trán li ti những giọt mồ hôi tiếng thở gấp gấp
khai quật những dãy núi mờ xanh em thấy trong lòng vẫn cất giữ cơn mưa cánh biếc những dòng tin nhắn...

Biết những ý nghĩ như những hạt giống ủ sâu trong lồng ngực em
anh vẫn nói với em mùa xuân mới đang líu ríu ngoài sân ngọng nghiụ nói mùa này ta tiếp tục xa nhau...

HN 30-12-2009
VC

More...

Nhờ tắc đường...VC

By VƯƠNG CƯỜNG

 

Nhờ  tắc đường...

VƯƠNG CƯỜNG

Tắc đường nghiêm trọng thường xuyên xảy ra tại Hà Nội và TP HCM. Ảnh: Hoàng Hà.

     
Mấy người bạn cùng học thời xưa bảo mày sướng thật ở ngay giữa thủ đô đi lại dễ dàng sạch sẽ...Chiều nay mắc kẹt giữa biển người nhấp nhô mũ bảo hiểm như người ngoài hành tinh! Tiến lùi đều không được. Thế mà hay khi ấy mấy người bạn  đều cùng hiện lên...
... Văn Hải xuất hiện trước mặt mình. Nhớ một đêm khoảng 10 giờ đang đau đầu vì phải làm phép nhân 9 con số nhân với 9 con số của một bài tập lớn. Thầy bảo muốn thành kỹ sư kết cấu công trình giỏi thì phải biết tính giỏi! Bỗng nghe có người gõ cửa và nói cho tớ gặp VC với. Ra sân chẳng biết thằng nào mới toe. Suýt nữa thì nói ông có nhầm không? Nó nói tôi nghe có người giới thiệu tôi đến chơi ông đây tôi cùng khóa nhưng học Máy xây dựng. Thế là lấy ấm nước chè pha lại gái ngủ trưa ấy mà hai thằng uống nước và nói chuyện. Chiều nay bỗng như nghe nó nói ông thấy không chẳng ai sánh được dân gian. Có một vốc chữ bẻ ra ném lên trời rơi xuống đất thế mà nó ghép lại thành những câu hay tuyệt: Trong đầm gì đẹp bằng sen / Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng / Nhị vàng bông trắng lá xanh / Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Ừ nhỉ thế mà mình không biết...
 
...Một người tóc sóng trán cao mắt nhìn thẳng vào mình hóa  ra là anh Nguyễn Trọng Tạo. Có lần minh nói với anh Nguyễn Trọng Tạo anh Tạo ơi tôi chán ngấy cái thơ mặt phẳng êm êm đều đều nhạc nhạc cũ cũ... Tôi nhớ khi Nguyễn Đức Thuận bị bắt trong tất cả những đòn tra tấn của kẻ thù ông sợ nhất là ngồi trong thùng phi và bên trên nó cho nhỏ từng giót nước  đều đều  giản đơn mà kinh khủng nhất...Tôi cũng hãi như thế khi đọc thơ " trên nền nhạc cũ"...
Nguyễn Trọng Tạo Lục bát nha: a a a á á a / a a a á á a á a. Nhưng lục bát biến hóa lắm đấy. Thế là như người thợ người ta nghép gạch vào là có thơ thôi. Tôi bảo ừ nhỉ thế là nhớ đến ông thầy dạy khi còn trẻ con học ở trường làng. Thầy đọc: Vợ tôi con gái đàn bà / Nữ nhi yếu đuối thật là đáng thương...HAY! Lục bát hay! Tiên sư thằng Tào Tháo!

Còn thơ 7 chữ 4 câu:
Á a a á á a a / á á a a á á a / a á a a a á á / a a á á á a a...

Nhưng chưa tìm ra được câu minh họa chán quá!
... Tuyết Nga gọi điện.

-  Này lâu lắm rồi em không dám nói với anh.

- Gì mà nghiêm trọng thế anh có phải hổ báo đâu mà không dám nói?

- Không hổ báo nhưng nói thật thì mất lòng thì sao.

- Thôi có gì thì nói nhanh nhanh còn đi ngồi hội đồng nghiệm thu đây!
- Trưa có bia rồi!
- Thế này nhé em thấy anh vào nhà ai anh cũng viết còm bằng " thơ" cả.
- TN thấy viết thế hay không? Anh cũng đầy cảm xúc đấy nghe. ( Lẩm nhẩm đọc: Chưa bao giờ muộn đâu em /  xa xôi sông gió mây thuyền anh qua. HAY HAY HAY! Trong còm với bài gì đó của PP.. nên khi nghe TN nói thì hơi vênh vang một chút )
- Anh còn đọc viết và đọc "thơ" còm nữa hahaha...
     
Cuộc nhớ bị cắt ngang do đường đã có dấu hiệu thông đã nhích được từng bước như kiểu đi đám ma...

More...

Hằng số - thơ VC

By VƯƠNG CƯỜNG

 



Hằng số
VƯƠNG CƯỜNG

Ngoằn ngoèo ẩn hiện dưới vòm cây nhưng con đường nói lời chân thật 
ánh trăng bị che khuất sau tán lá xanh vẫn dịu dàng như hơi thở
sông biết tránh dãy núi vô duyên chắn ngang trước mặt lòng vẫn lao về với biển
không thể đi con đường thẳng hãy đi vòng có lần em nói với anh

Hàng cây có lúc úa vàng tự khóc với trời xanh
lấy cả máu mình xây tổ ấm có khi yến khóc trên cái tổ lạnh của mình
bãi cát từng bị rang lên nung nóng cả dịu hiền
ngọn gió cũng bị hút hết những hạt nước li ti để gào gió nóng

Ngày em bước vào căn nhà ấm áp biết đâu ẩn chứa đã một vùng băng giá
tiếng hát ru con ai biết có ngày đẫm lời than thở
ghê sợ cả cái nhìn một thời nguỵ trang sau nụ cười tở mở
khi loay hoay chọn lựa mỗi chiều bước vào ngõ nhỏ nhà hoang

Giấu một mùa xuân trong đông tàn thu úa
em ạ chỉ có trái tim là biết đi con đường ngắn nhất
như tin nhắn mỗi giờ anh đến bên em
như tiếng khóc của em ướt đầm điện thoại

Anh thương em là con đường
là ánh trăng
là dòng sông
là hàng cây
là chim yến...
có trái tim kiêu hãnh đập bên trời hằng số với thời gian...

24-12-2009
VC

More...

Đàn bà hư rồi mới thành đạt đàn ông thành đạt rồi mới hư... - VC

By VƯƠNG CƯỜNG


 

Đàn bà hư rồi mới thành đạt đàn ông thành đạt rồi mới hư...

VƯƠNG CƯỜNG

      
Tôi đọc đâu đó ai viết về ai đó thế là bỗng nhớ tới một người. Ông là GS Vũ Khiêu. Khi tôi còn học năm thứ nhất được nhìn thấy và đọc cuốn sách của ông anh hùng và nghệ sỹ. Ông cùng cơ quan với tôi một thuở khá lâu khi ấy tôi vẫn chưa qua đại học. Đến đây không thể không nhớ tiếp một người khác. Đó là GS Đào Nguyên Cát ( TBT thời báo Kinh tế VN ). Khi ông làm vụ trưởng vụ thông tin khoa học của ban THTW ông có trong tay chỉ vài người người làm văn thư người trông thư viện. Nhưng GS Đào Nguyên Cát lại là người có rất nhiều ý tưởng lớn. Để thực hiện ông thường lấy "cái oai bề trên" nhờ các cơ quan khác xin cán bộ biệt phái. Ai phù hợp thì ông giữ rất lâu mà cơ quan cho mượn cúng nể ông mà không đòi lại. Ai không phù hợp thì chỉ năm bữa nửa tháng là ông cho về vì "xong việc"! Có người nói đùa được cái váng nào là ông vớt mất! Tôi đến với ông như vậy. GS Đào Nguyên Cát là người rất có tài trong việc tìm tòi tổ chức và quan hệ công việc tôi chưa thấy ai giỏi như thế trong quan hệ công việc của mình. Ông coi trọng từ cô lễ tân đến thủ tướng hay TBT! Một lần sau chuyến đi công tác nước ngoài khá lâu ông còn nhớ gửi cho cô phụ trách tổng đài cái cặp nhiệt độ làm quà. Ông nói với tôi đừng đóng cái cửa rôi đây mình sẽ đi! Anh Nguyễn Thái Ninh lúc này là vụ trưởng sau là phó ban rồi trưởng ban UVTW ( đã mất ) bước vào phòng nói với tôi khi chỉ tay về GS Đào Nguyên Cát thầy anh đấy! Nếu hỏi người nào để lại nhiều giai thoại nhất và những giai thoại đó tỏ lòng kính nể thì tôi nghĩ ngay đến GS Đào Nguyên Cát!
      Tôi được gặp GS Vũ Khiêu nhờ thế. GS Vũ Khiêu là người hào hoa phong nhã uyên thâm. Ông viết câu đối hay ứng khẩu câu đối như chớp mà sâu sắc lắm có tính khái quát tổng kết. Ông viết cổ văn như văn tế thì có lẽ ở ta giờ ít ai bằng. Ông có những nhận xét tinh tế lắm. Nghe qua cứ tưởng ông đùa. Tuy biết một số câu trực tiếp nhưng tôi còn nghe nhiều người nói trong các giờ giải lao của  hội thảo khoa học hay trong các hội đồng nghiệm thu đề tài hay bảo vệ luận văn luận án...Có hai câu tôi nhớ nhất:
- Những thằng khuyên tao bỏ thuốc lá chết hết rồi! ( GS Vũ Khiêu là người hay hút thuốc lá và ông đang khoẻ mạnh minh mẫn mắc dù đã đến tuổi gần thế kỷ! )
- Đàn ông thành đạt rồi mới hư đàn bà hư rồi mới thành đạt!

( Không biết mức độ đúng sai đến đâu nhưng với tôi mỗi lần nhớ tới tôi đều cười hình như như thế...)

More...

Ngày ấy...tháng 12 - thơ VC

By VƯƠNG CƯỜNG


Ngày ấy... tháng 12
 

Hoa nở ở bên bờ cỏ vắng
Nắng tươi xao xuyến quả hồng mơ
Suối khe chợt thức mùa thơm lặng
Hun hút thung sâu sóng ngập hồn

Bao năm nước chặn khung hồ chứa
Một phút dâng tràn cả bến mơ
Thấp thoáng đâu đây miền hoang mạc
Mưa về cuống quýt cả đồi hoa

Áo xiêm mây gửi bên bờ giậu
Trăng một mình trăng đến đẫy đà
Em nhỉ rồi ngày như chợt biến
Chỉ còn ngày ấy tháng 12

Cái ngày trăng mọc từ hôm sớm
Gió tình hổn hển sững sờ ai
Nào ai đã biết khung trời rộng
Nếu không ngày ấy... tháng 12...

VC

More...