Em khóc - thơ VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG

Em khóc

VƯƠNG CƯỜNG

 

Những cánh sóng từ trời đêm chảy ướt đầm điện thoại 

anh sặc bóng bơi trong hồ nước mắt 

ngọn đèn dầu chếnh choáng cháy luênh loang 

 

Trái tim bị thương nấc nghẹn đêm đen 

anh tự mình tan hoang tự mình tím tái 

gió từ đâu thổi rụng thịt da từng mảng 

 

Kìa đàn chim sải cánh chân trời xa 

kìa hoa cỏ thướt tha lần đầu gặp gỡ 

kìa tầng trời hun hút bến chiều xanh 

 

Giọt nước mắt rơi nhầm địa chỉ

khuyết một ngày ta khóc với bình minh...

 

More...

Ăn tết - tết ăn 2011 - VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG

 

Ăn Tết 2011

VƯƠNG CƯỜNG

 

      Nghỉ từ ngày tiễn ông Công ông Táo đến 9 tết kể cũng dài. Phải về quê ăn tết với mẹ mẹ mình 99 tuổi rồi. Nghĩ đến mưa dầm từ thuở bé ở quê mua ngay đôi dày thể thao mặc gì cũng được sợ lắm sự long trọng rồi. Vào học viện một cô giảng viên còn trẻ gặp ở cổng: như thanh niên 18! Em xem lại đi nhìn kỹ vào nói gì mà ngoa thế mới 17 rưỡi thôi nha!

      Ngày 26 về nhà cúi xuống mở dây dày sụt một phát đau tái mặt thôi rồi lệch dây chằng! Hôm qua Phan Chí Thắng gọi điện chiều mai ở nhà không tôi với Bạch Dương đến thăm ông đấy. Đến đi lúc nào cũng được. Giờ thì đang tím tái. Nhưng vẫn chờ bạn từng giây. Hơn 7 giờ mình sợ nghe nhầm chăng hôm nay hay mai? Nhưng chắc chắn các bạn không đến được. Gọi cho T bác sỹ đông y đau rồi đau lắm mình xuống nhé! OK. Khi ngồi lên taxi không ai nghĩ mình bị đau. Bắt mạch bấm huyệt. Điện thoại ré lên: Tôi và Bạch Dương đang đứng trước cửa nhà ông xuống mở cửa nhé! Thôi rồi tôi đang bị đau và không ở nhà đang bấm huyệt. Gọi cho con trai cũng vừa đi chẳng biết làm sao không có ai mở cửa mời bạn vào nhà. Phan Chí Tháng và Bạch Dương gửi túi quà cho hang xóm. Nhiều khi chẳng ai muốn vẫn xẩy ra câu chuyện không vui. Hà Nội vẫn rét lắm.

      Phòng mạch của T cũng là phòng khách. Bắt mạch bấm huyệt lại bắt mạch. T bảo em phải làm hết sức mình vì anh là "nguyên khí quốc gia"! T nhắc đến một loạt chính khách có người là bạn mình có người là thầy mình có người là đàn em mình  to bự hiện nay…từng đến đây họ vẫn nhắc anh…T tiện thể xếp luôn mình vào hàng phải được chăm sóc kỹ lượng. Bỗng nhớ 20 năm trước đây đi qua Tràng Tiền mấy mụ buôn đô la cứ bám theo đòi mua đòi bán. Trong túi mình rỗng không đang viết chương trình nghiên cứu mờ cả mắt viết rồi dịch dịch rồi viết bảng bảng biểu biểu…Cả HN này chẳng ai lại tỷ mẩn như thế. Thế mà mấy mụ cũng xếp mình vào hạng có tiền! Khi mình đến một thành phố phía Nam bạn đặt khách sạn 3 sao cho mình ở. Khi vào Tràng Tiền Plaza cô bán hàng đưa cho mình chọn bộ comple giá mấy ngàn đô. Khi lên Nhật Tân xem đào chủ nhà chỉ cho xem cây đào cây quất giá trên một triệu cả. Sao anh chỉ tôi cây giá cao nhất thế? Nhìn bác em biết ngay mà bác là người đã mua thì phải đẹp dở dở là bác không thèm… Ha ha…ta cũng là người sang ở làng đây!!!

      Giờ thì ngồi dậy nói chuyện với T. Lần này thì anh phải dung loại thuốc đặc biệt nhé! (Chắc là tương xứng với "nguyên khí quốc gia" đấy). T nói nhẹ nhàng đầy quan tâm: 8 triệu bác ạ. Rút 8 triệu đi về nói với con gái: Bố rất có giá đấy nhé. Lần này thì khỏi bệnh không phải nhờ thuốc tốt mà vì 8 triệu trong mấy ngày thì nghĩ đến là đã khỏe rồi. Con gái bảo bố uống đi con tài trờ. Con tài trợ? Câu nói hay nhất trong 30 năm! Gần như chưa khi nào mình thấy con gái lớn cả kể cả khi biết con gái đã đứng trên giảng đường HVTCHN gần 10 năm! Cả khi con đã bảo vệ luận văn thạc sỹ và đang viết luận án tiến sỹ! Không phải bố không có tiền nhưng tiền tài trợ là thích rồi haha…

      Giao thừa chúc mừng năm mới chúc sức khỏe hehe...Mở mắt ngày mồng 1 tết gọi lung tung cho bạn. Chẳng kiêng cự gì khoe luôn tết đau một chút nhưng rất vui…Chiều Phạm Viết Đào cùng vợ đến thăm. Đào gọi mình bằng chú mẹ nó là chị con bác mình. Con gái bảo anh Đào đến thăm bố cả chục lần bố chưa biết nhà anh ấy đó nhé! Thôi mai kia khi bố cần gọi con mang xe đưa bố đi…

 

More...

VƯƠNG CƯỜNG CHÚC MỪNG NĂM MỚI!

By VƯƠNG CƯỜNG

 Chúc bạn một năm mơi mọi sự như ý!

 

 

Tiết xuân Tân Mão của Lê Đăng Thông

More...

Hỏi - thơ VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG


Hỏi...

VƯƠNG CƯỜNG


Em thả tơ lụa vào bàn phím
Búp sen hồng vừa nhú
Lửa
Và  sóng
Biển rì rào trò chuyện đêm đêm
Ngôi sao hai đầu nhấp nháy
Cả măng tơ
Trên má
Cả phấn hoa trên hoa
Bay bốn ngàn cây số

Hà nội đêm
Cổ tích
Xoạc ngả sông
Trăng chảy
Ngả ba ngày
Khóc ướt mi tơ
Thoảng hương
Đôi mắt
Gập ghềnh
Bụi gió
Vẫn trong
Em trinh nguyên
Măng tơ cũng trinh nguyên
Không tô vẽ
Sự thật giản dị hơn nhiều tưởng tượng
Sức nóng hơn nhiều sự thật
Vừng trăng và ngôi sao
Mặt trời và núi cao
Tan vào nhau
Đêm loãng

Anh một lần
Mãi mãi mang theo
Đêm có mang theo                    
Hà nôi có mang theo                 
Em có mang theo?                     

HN 19 -11-2007

More...

Dụ Yến - thơ VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG

 

Dụ Yến 

VƯƠNG CƯỜNG

 

Nắng rải ngoài sân hoa vàng trước ngõ

nhà anh bốn tầng bốn tầng cửa mở

 

Lọc khóc thành cười lọc mây thành gió

thương đầy sóng sóng nhớ đầy trăng trăng

 

Đồng trải mênh mông núi chồng bát úp

bước xuống ruộng mật bước lên rừng vàng

 

Ơ Yến ra ràng chàng màng bỡ ngỡ

anh ngóng em về hoàng hôn chín đỏ

 

Ơ này Yến nhỏ môi đỏ má hồng

anh đi khe khẽ em giật mình không

 

Bay qua đại dương triều cường dựng ngược

xiu xíu bàn chân long lanh trăng nước

 

Nào bão nào giông nào sông nào biển

hương tỏa đầy nhà hoa là bướm lượn

 

Ơ này Yến ơi vơi đầy yêu mến

thơ anh vỡ tiếng giật mình bay lên…

 

hn 31-12 - 2010

1 - 1 - 2011

vc

 

 

 

More...

Buồn một phút - VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG


      Hôm qua nghe vài đại biểu quôc hội đánh giá tình hình kinh tế - xã hội mà buồn một phút! Mấy vị đó cho rằng do chính phủ có nhiều giải pháp hợp lý nên kinh tế đạt tăng trưởng khá cao so với khu vực trong thời kỳ khủng hoảng và sau khủng hoảng.
      Cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới bắt đầu từ tháng 11-2008 kéo dài đến giữa năm 2010 tạm gọi là chấm dứt. Trong thời gian đó nhiều chính phủ sử dụng biện pháp kích cầu trong đó có VN. Nhiều nước tan hoang GDP âm ví như Singapo -14% năm 2009. Trong khi đó VN +5% năm nay khoảng hơn 6%. Đó là những con số có thật. Nhưng giải thích vì sao VN đạt +5% trong khủng hoảng như một số đại biểu quốc hội thì trật...lấc mặc dù có giải pháp kích cầu! Thứ nhất Việt Nam ảnh hưởng ít hơn vì mới tham gia quá trình thương mại toàn cầu. Thương mại quốc tế với VN đang trong quá trình phát triển chưa đạt quy mô như Xin-Ga-Po. Thứ hai Xuất khẩu của Việt Nam chiếm tới 60% GDP nên cũng bị ảnh hưởng nhiều nhưng xuất khẩu chủ yếu là cà fê gạo...sản phẩm nông nghiệp không bị nặng như các nước khác xuất khảu sản phẩm công nghiệp... Thứ ba VN có khoảng 73% dân số sống ở nông thôn chưa bị ràng buộc nhiều vào thị trường. Thóc trong bồ gà trên ổ nước ngoài giếng rau ngoài vườn...Tóm lại nếu đóng cổng cả năm...vẫn sống được.
      Chúng ta vượt qua khủng hoảng nhờ nền kinh tế chưa phát triển. Buồn nhiều hơn vui. Bão chỉ có thể làm dổ cây cao cây to chứ không làm gì được cỏ. Chính vì nền kinh tế thấp và tư duy chưa cao nên trong khủng hoảng chỉ chống đỡ khi còn chống được chứ VN gần như chưa biết cơ cấu lại nền kinh tế và đào tạo lại nhân lực. Loại bỏ những ngành nghề bị cuộc sống bỏ qua hay tìm những ngành nghề mới đáp ứng nhu cầu mới...

More...

Chuyện ngoài bài thơ Về Nghệ An thăm con của nhà thơ Bằng Việt - VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG

      Chiều qua  ngồi cà fê với nhà thơ Bằng Việt Chủ tịch hội đồng thơ Hội nhà văn Việt nam cùng mấy người bạn. Tôi có đọc lại mấy bài thơ của anh tôi cũng đã mấy lần nhắc câu thơ: Vết phân trâu miết đều ngôn ngữ xấu xí đã vào thơ tự nhiên đến nỗi không ai thấy khó chịu. Tôi nghĩ với bài thơ này không cần nhắc lại những cái hay cái nhuyễn và từng chi tiết đều rất thơ   tình cha con thời kháng chiến tôi muốn nói thêm vài điều mới biết về bài thơ này ngoài thơ.
      Trước đây chúng ta gặp đầu đề: Về hoả tuyến thăm con viết và in lần đầu năm 1966 nhà thơ BV nói tên ấy do nhà thơ Trinh Đường đặt lại. Tôi nói anh TĐ có cái nhạy cảm riêng khi sửa đầu đề. BV cũng đồng ý. Nay anh BV lại trở về với bản đầu tiên Về Nghệ An thăm con. Có lẽ bạn cũng như tôi đã bất ngờ khi biết BV chưa từng đến Nghệ An khi viết bài thơ này. Cho thấy khả năng lắng nghe và trí tưởng tượng quan trọng biết chừng nào với nhà thơ. Anh tưởng tượng và tôi là người Nghệ An không hề thấy có khe hở nào.
Bài thơ viết tặng người bạn Thái Nguyên Trinh cùng cơ quan với BV hay thay mặt bạn nói với con bạn. Đó là chuyện bình thường. Nhưng bạn hãy chú ý hình ảnh cháu bé tương đồng với hình ảnh con ong con ong ấy chuyên cần nhẫn nãi lớn khôn hơn trước tuổi thế nào chỉ trừ chuyện học không giỏi! Bài thơ này đã theo chân con ong ấy đi mãi và em luôn thấy mình chưa xứng đáng với những gì nhà thơ ca ngợi. Cô bé đã viết thư cho nhà thơ BV. Và rồi con ong ấy đã quyết tâm. Mang hết khả năng và nghị lực vào học tập. Từ học sinh kém trở thành giỏi  em thì đậu vào đại học và đã trở thành giảng viên đại học một trường kinh tế ở Hà Nội.
      Nhà thơ BV kể một lần trong nhà hát lớn đêm nhạc cổ điển giờ giải lao một cô gái khoảng ngoài 20 tuổi xinh đẹp và hiện đại đến xin phỏng vấn ông. Điều đáng chú ý là cô gái xưng cháu và goi BV bằng ông. Như có linh cảm nhưng chưa rõ rệt BV nghe cô gái phóng viên tự giới thiệu cháu là cháu ngoại ông Trinh con mẹ X...(con ong- tôi vừa nói). Thì ra cháu vừa du học từ Úc về thi vào làm ở VTC.
Một bài thơ tác giả có 3 đời người thân thật cũng chẳng nhiều. Tôi nghĩ vì sự khích lệ mà còn biến một gia đình bình thường thành gia đình trí thức nối tiếp được trong điều kiện hiện nay kể cũng không nhiều!

VC

Về Nghệ An thăm con
Tặng Thái Nguyên Trinh
BẰNG VIỆT

Bầy ong ngoan của con
Những cánh tơ thơ bé
Bộng ong bào mỏng thế
Vết phân trâu miết đều
Mảnh vườn khi nắng xế
Nghe ong rù rì kêu!

Con đường ra bến sông
Mỗi ngày bom lại thả
Vẫn tiếng súng phòng không
Nổ rền theo vách đá
Vụ chiêm mùa vất vả
Mùi cơm thơm cứ thơm!

Ôi nùn rơm nùn rơm
Sợi vàng vương mái tóc
Con che rơm đi học
Vai nhấp nhô đường xa
Em chơi cùng trẻ xóm
Bầy ong coi giữ nhà.

Buổi chiều đi học về
Bà con đông đủ cả
Bầy ông ơi bầy ong
Bây cần cù dưới lá
Lâu cha chẳng về thăm
Mật ông màu óng quá!

Cha về rồi đây con
Cha nhìn con bỡ ngỡ:
Con đan lá nguỵ Trang
Con che đèn đánh lửa
Con đưa em xuống hầm
Biết xoay lưng chắn cửa
Ai dạy con bao giờ
Mà quá chừng ý tứ
Ôi con tôi con tôi!

Tháng bảy ong bay đi
Chuồn chuồn chao trên sóng
Nhớ mùa đông rất dài
Nhớ mùa thu rất rộng
Bao lâu cha vắng nhà
Bao lâu con đã sống
Bao đêm ngoài biển động
Pháo sáng xanh vườn sau
Trăng mài mòn guốc võng
Giặc rít ngang trên đầu...

Nhưng con vẫn học đều
Mỗi năm lên một lớp
Cha vẫn đọc thư con
Chữ dần già cứng cáp
Cha về mà kinh ngạc
Thấy con còn bé không!

Cha ôm con rưng rưng
Mừng vui lòng nghẹn cả...
Con đường ra bến sông
Mỗi ngày bom lại thả
Nhưng cần cù dưới lá
Bầy ong bay rộn rã
Mùi cơm thơm cứ thơm!

1966

More...

Nhật ký - VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG

14-10

Xe đón ở sân bay chạy một mạch về Cần Thơ. Cậu lái xe dừng lại dọc đường Mỹ Chánh ăn cơm. Lấy cái menu anh gọi đi! Mình bảo anh biết ăn chứ đâu biết gọi. Trong rất nhiều cái kém thì gọi ăn của mình có lẽ đứng đầu. Mình chỉ thích canh chua Nam Bộ và cá thôi. Bia thì khi nào cũng thấy bia HN là ngon. Bảo thủ không chịu được.

Đến CT đã chiều mấy anh đã ngồi sẵn trong phòng khách. Mình nhận phòng tắm qua là ra. T bảo mời anh ra xe đi ăn vừa ăn vừa nói chuyện. Anh dùng bia hay rượu? Rượu! May trời cho mình thường chẳng uồng gì nhưng khi cần với anh hai thì cũng được. Nhiều chuyện từ chung đến riêng từ khoa học đến văn nghệ đều qua bàn ăn. Tối ngủ một mình sau khi mọi người đã về. Tự dưng nhớ quay quắt một người...Tự nhủ đang còn nhớ thế là còn tốt. Sợ nhất khi không còn biết nhớ ai nữa thì chắc trời đã giở sổ Nam Tào rồi...

15-10

Đi công tác một mình cũng hay hay. Một lần vào nghỉ nhà khách tỉnh uỷ CT. Xe đã về tới Tiền Giang mới nhớ ra mình quên áo. Gọi cho trưởng phòng HC. Này em ơi anh mê em quá đến nỗi quên áo haha...Em ra chỗ bông sen lấy giúp anh. Một lát nàng bảo em thấy rồi. Anh cứ về đi em gửi ra cho. Từ đó qua CT thế nào cũng gọi cho nàng. Này em vì cái áo chứ không phải anh muốn gặp em đâu nhé. Tại vì khi anh nhận bưu phẩm mở ra thấy áo là thẳng tưng và còn có mùi nước hoa thoang thoảng nữa. Thằng nào gặp được em lấy làm vợ chắc may mắn lắm. Anh cứ nói thế đàn bà ai chẳng thế. Mình định nói không phải tất cả đâu nghĩ lại bèn thôi.

Hôm nay mình lại gọi cho nàng. Nàng hẹn ra quán ngồi và khi mình đến đã thấy nàng rồi. Sao mình cứ thích đàn bà con gái son môi phấn mặt chút nhỉ. Khi ấy họ xinh và sinh động hơn nhiều. Nhưng người mình nhớ quay quắt ấy thường để mộc. Quá tự tin. Có lần mình hỏi sao em không son chút nhỉ. Nàng cười anh thích hàng giả à? Mình  bảo ông Raxun Gam Za Tốp ông ấy đánh giá rất cao cáo nốt ruồi giả trên khoé môi thiếu nữ đấy. Nàng bảo mượn ngoài để tự tin tức là chưa tin hehe...

Nàng trưởng phòng hành chính nói khi nào em cũng thấy anh hay đùa hóm hỉnh lắm.. Ồ em quên mất đùa hỏm hỉnh là một phẩm chất của người thông minh à. Định nói thế rồi biết dừng lại nếu không nàng bảo anh ít khiêm tốn. Mình hỏi người tôi ghét nhất hôm nay làm gì? Mắt nàng sáng lên lại định cười ông xã em hôm nay lên thành phố. Suýt nữa mình bảo trời điều ông ấy đi vì có anh xuống đấy. Lại thôi...Cà fê chảy nước sông trôi mình cũng trôi trong nhiều ý nghĩ lắm.

16-10

Lớp học nhiều người biết mình. Chỉ tiếc là sao cái cô xinh nhất lại không biết. Mình lại gần em tên là gì em biết không cả lớp này tôi biết hết chỉ còn em thôi. Sao thầy nhớ hết mọi người mà thầy không nhớ em? Lần theo trí nhớ à em này từ quê được điều lên thành phố khi ngồi học mặt vẫn mộc ấy mà. Hôm nay có chút son phấn đẹp quá mình quên.

Đêm  nghe tiếng gọi anh! Anh đọc thơ cho em nghe đi. Sao da nàng trắng thế nhỉ cứ hằng số với thời gian.  Nàng mặc bộ áo váy lụa đen hở từ cổ hai cánh tay và đôi chân trắng hiện lên trong đêm trên bờ biển. Có lẽ nước đồng bằng đất đồng bằng hoa sữa hoa mai đã hun đúc lên nước da  đôi chân trần và đôi bàn tay ấy. Mình cầm mảy ảnh chụp lia lịa. Nàng tạo đủ các dáng. Khi như con hạc đang bay. Khi như con thiên nga sắp thả đôi chân xuống nước. Có khi nàng vén váy lên tận ngực trình diễn hoàn toàn một cơ thể mềm mại trắng trong đường nét mê hồn. Có khi nàng cởi hẳn bộ váy đang mặc lồ lộ toàn bộ cơ thể khoả thân. Nàng nghiêng người tạo bao nhiêu dáng lạ. Mình vừa ngắm nàng vừa chụp ảnh. Đang mê ngắm em tức là anh đáng sống mình nói. Nàng liếc xéo cong môi như ra như bảo chẳng ai đần như anh. Nhân thể mình đi sát vào nàng cầm tay nàng sao mềm mại thế trời  đến mức mình ssợ cầm mạnh sẽ bị tổn thương. Đôi tay đẹp nhất trong những bàn tay mình đã thấy. Ngón thon dài và sáng hồng lên. Mình nói anh lãi nhất khi có em vì chẳng cần son phấn. Nàng cười tít mắt. Nếu nói trung thực là cái cười ấy là xấu. Vậy mà mình cứ tưởng có hoa bay ra. Nốt thể mình hôn nàng. Không ngờ nụ hôn ấy lại được nàng đồng tình đến thế. Biển biến mất trong mấy giây. Gió dừng lại mất mấy giây. Những ánh sáng từ xa bỗng tắt ngấm mấy giây. Ngôi sao trên trời cũng tắt mấy giây. Gió. Sóng bạc đầu. Le lói ngoài xa những con thuyền câu mực. Nàng bảo đêm nay là thích nhất. Nếu không có đêm nay thì coi như chuyến đi tầm thường thôi. Mình lại đọc thơ Xuân Diệu Chế Lan Viên Xuân Quỳnh Hàn Mặc Tử ...cho nàng nghe. Nàng có vẻ lạ sao mình thuộc nhiều thế và lại hợp cảnh thế. Nàng đâu biết rằng vì đêm nay vì biển vì gió và vì nàng đã làm cho những câu thơ trong tôi đã ngủ yên bật dậy...

Khuya mình cùng nàng vào nhâm nhi chút nước hoa quả.

Mở cửa khách sạn ba sao phòng trống giường vắng không thấy nàng vào cùng nhưng vẫn nghe mùi hương đâu đây quyến rũ lắm. Hoá ra là mình tưởng tượng. Nhiều khi tưởng tượng cũng làm cho ta tăng bất ngờ về sức sống và tình yêu cuộc đời và con người này...

17-10

Ngày thứ hai. Mình nói với cả lớp. Hôm nay không giảng dành tất cả thời gian trao đổi với nhau. Nào ai có gì thắc mắc về bài giảng văn hoá trong toàn cầu hoá của tôi mời các anh chị cứ hỏi. Tôi sẽ trả lời tất cả. Thưa thầy văn hoá dân tộc theo thầy quan trọng đến mức làm nền tảng cho sự phát triển. Vậy trong quá trình phát triển văn hoa có dân tộc có bị đào thải một bộ phận không? Đương nhiên cái tồn tại trong dòng chảy hiện nay phải là cái hợp lý. Cái hợp lý gây ra sự cộng hưởng thúc đẩy phát triển hơn. Ngược lại thì không. Nếu không có văn hoá tinh hoa nhân loại thì chúng mất nhiều thời gan lần mò nếu không có văn hoá dân tộc chung ta mất phương hướng...Nhưng hiện tại nên lưu giữ cái mà ta tưởng không hợp lý ấy.

Giải lao cô xinh nhất bảo làm thầy sướng thật nói thế nào cũng được...

More...

Mây trắng mùa thu - thơ THẠCH QUỲ

By VƯƠNG CƯỜNG

  

Mây trắng mùa thu
THẠCH QUỲ

Mây trắng mùa thu bay lãng đãng
Trên chòi cứu hoả trước nhà cao
Cỏ biếc bờ xanh đường sá rộng
Mình tôi lạc giữa ngõ ra vào

Tường vi vừa tím trong màu nắng
Cây liễu hoa vàng chưa trổ hoa
Lỗi cũ người đi chiều nhạt bóng
Dấu guốc mờ in quanh nẻo qua

Mây trắng ngang đầu không trở lại
Lá vàng ngợp đất chẳng chờ ai
Tôi chờ ai nữa? - Mùa thu rộng
Gió thả bên trời lá liễu bay...

More...

Chờ - thơ VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG

 

Chờ
VƯƠNG CƯỜNG

Anh chờ em không chỉ là một phút
Dù trăng lên nhem nhẻm với trăng tà
Một phút trôi bập bềnh nắng nghẹn
Những tháng ngày dằng dặc chẳng đơm hoa

Anh chờ em không chỉ là một phút
Tiếng đàn bầu uẩn khúc vượt dốc quanh
Anh chót vót ở tầng trên tiếng hát
Anh cheo leo dốc nhớ dựng ngang thành

Anh chờ em cả khi em không đến
Mùa thu rũ rượi khóc hanh vàng
Mùa đông nuốt lời mưa nghẹn đắng
Mùa xuân ngả ngớn lửng lơ mời

Em có thể không bao giờ đến
Một cánh đồng trắng tóc nhớ quên
Một vàng trăng ướp nhoè khoé mắt
Một tiếng cười ẩm mốc mọc lên

Em như gió đi không cần ngoảnh lại
Một mình anh ai ái với hồ ngây...

HN 5-10-2010

More...