SAU - Sổ tay VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG


SAU
Sổ tay VƯƠNG CƯỜNG


Preview

. Raxun Gam za tốp : “ Nếu đã có một trăm người nông dân thì làm người nông dân thứ một trăm linh một dễ hơn . Nếu đã có một trăm nhà thơ thì làm nhà thơ thứ một trăm linh một khó hơn "



More...

MỚI - Sổ tay VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG

MỚI 
Sổ tay VƯƠNG CƯỜNG

1. Cứ mỗi lần có người anh em từ quê ra con gái tôi lục tìm hết tủ này đến tủ khác áo quần cũ có cái chưa xỏ tay đóng vào một bao tải gửi về quê . Thoát nợ ! bỏ thì thương mà vương thì tội . Vừa quay vào vừa nói mặt tươi như hoa !

 Preview
                                             


More...

ĐẸP - Sổ tay VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG

                                        ĐẸP  
                                    Sổ tay  VƯƠNG CƯỜNG


                             Preview


        1. Hơn mười năm trước từ Hà Nội tôi về thăm mẹ . Đến Vinh gặp ngay     một ông bạn cùng học ĐHXD trước đang đi thử chiếc xe máy mới sắm . Thế là hai thằng phóng ngay vê Đô Lương. Mẹ tôi bán hang vặt tôi vào luôn chợ . Hai anh em ngồi nói chuyện với mẹ tôi . Mấy người bạn của mẹ tôi cứ nhìn chúng tôi  như người từ cung trăng đến .  Giữa chừng mẹ tôi rút ra một nắm tiền toàn tiền lẻ bảo tôi  :

     - Con lên ngay thị trấn Đô Lương mua bộ quần áo đẹp thay rồi về chơi với mẹ .
Bạn tôi ngớ ra chưa hiểu chuyện gì  .

Mẹ tôi bảo anh  làm kỹ sư XD chừng ấy năm mà không mua được bộ áo quần cho đẹp mặc người ta cười cả mẹ đấy .

         Lần này đến lượt tôi vốn ngoan và hoc giỏi từ nhỏ mẹ luôn tự hào về tôi chưa bao giờ trách mắng tôi điều gì . Tôi nhìn lại mình áo bay Nga chính hiệu đi với quần bò lông xám giày .... ( Khi vừa gặp bạn tôi nó đã hét lên dạo này ăn diện quá đấy  ! ). Bộ quần áo tôi đang mặc nếu mẹ tôi tìm tiền lẻ  giữa chợ quê ít ra cũng mất hàng năm chưa mua được !

Thấy tôi chưa đứng lên mẹ tôi giục hai anh  em đi ngay đi rồi về  .

Lúc này bạn tôi nói với mẹ tôi :

        -Bác ơi bộ quần áo anh Cường đang măc đẹp và đắt lắm đấy ạ . Người Hà Nội mới dám mặc chứ như con thì không dám mơ đâu ạ .

Mẹ tôi nói thế này mà đẹp à ? Quần như vải bố lem nhem như chẳng giặt trông bẩn lắm . Áo thì …cho chắc gì có người lấy …

Tôi nghĩ thầm cái đẹp khó thật . Đẹp với người trẻ ở thị thành  chắc gì đã đẹp với người già  ở nông thôn như mẹ tôi …Chắc gì nhiều tiền đã đẹp ?

 

        2 . Vợ bạn tôi là người Hà Nội  gốc năm đời  .. Người Hà Nội nhưng rất chu đáo với nhà chồng người quê dù ống thấp ống cao thậm chí cô em dạy học có khi ra nhà chị còn mặc quần cá rô đớp vẫn nhẹ nhàng ! Hè năm kia ra chơi . Ngày nghỉ chị đưa cô em chồng đi mua sắm quần áo dày dép . Đến trưa về mặt cả hai như đâm lê !

Vợ bạn tôi  nói với chồng :

                       Chẳng ai như cô Hồng cả . Em đã chọn bộ áo quần giày dép comlet luôn mốt nhất bây gìơ nhi ều đ ứa  thèm rõ dại cũng không có mà mặc . Anh biết bao nhiêu tiền không gần nửa tháng lương Tổng giám đốc của anh đó . ( Lương bạn tôi xấp xỉ 20 triệu  đồng ! ) Ấy thế mà vào buồng thử trở ra lại mặc quần cá rô đớp nhất quyết không mặc .Trên  đường về mua bằng được bộ áo quần đại hạ giá vài chuc ngàn phơi bên vệ đường  !    

                          Cô em vào phòng anh . Anh lấy vợ Hà Nội khổ cả nhà .Mua  sắm quần áo giày dép  cho em chứ có cho chị Chi  đâu . Em mà mặc bộ đồ đó đi đôi dép đó về làng ai còn dám chơi với em nữa . Anh biết người ta nói gì không ? Người ta bảo mới ra Hà Nội mấy hôm đã học đòi ! Lạc lõng  vô cùng . Còn  xắn quần hái rau muống còn băm bèo thái rau   cho lợn ăn còn đi gánh phân guốc mười phân à đẹp với ai  … Nói thế nào chị Chi cũng không nghe nguây nguẩy như bà quẩy tôm ấy !
             Bạn tôi đứng giữa ngả ba đường. Cuối cùng cũng nói với hai chị em thế này :

           Đẹp trước hết phải phù hợp với xung quanh với môi trường mình đang sống với công việc đang làm  . Cái đẹp của người thủ đô và cái đẹp của người ở quê có sự khac nhau đấy . Vì đẹp phụ thuộc vào người thưởng thức nữa trình độ dân trí kinh tế  địa lý văn hóa ...  và nhiều khi hợp với phong tục tập quán nữa . Cuối cùng bạn tôi nói chị rất tốt em rất ngoan chỉ vì cái đẹp suýt nữa tôi lại ... mệt !

        Ghi vào sổ  tay :Thì ra cái đẹp không tách được môi trường phong tục   tập quán trình độ xã hội  hoá … Đó là cái đẹp của một thời . Thẩm mỹ mang tính lịch sử chăng ? Có thẩm mỹ vĩnh cửu không ?

        Với  thơ có thể khác :  Thơ là đẹp.Thơ  nếu chạm được  vẻ đẹp  lịch sử thì nó tồn tại theo kiểu lịch sử . Nếu ai chạm được vẻ đẹp vĩnh viễn thì thơ đó tồn tại muôn đời . Nhưng dù là thơ lịch sử hay thơ vĩnh viễn thì người viết hôm nay sở thích môi trường sống  mai sau có trời mà tưởng tượng ra !
 N ếu thơ không thuộc hai dạng đó thì thơ tồn tại theo ngày tháng năm !

     Hình như nghệ thuật cũng tương tự . 

                                                                     3- 2008 
                                                                         VC

More...

Thực tiễn xây dựng nhân vật...

By VƯƠNG CƯỜNG

 THỰC TIỄN XÂY DỰNG NHÂN VẬT VÀ LỰA CHỌN NHÀ VĂN   

Vương Cường[*] 

a

Trong khi vì mục tiêu tồn tại và phát triển ở từng giai đoạn lịch sử cụ thể thực tiễn vẫn âm thầm xây dựng các nhân vật  đồng thời lựa chọn các nhà văn. Nhà văn bằng ngôn ngữ của mình vừa phản ánh trung thực các nhân vật do thực tiễn xây dựng nên và thoả mãn nhu cầu thưởng thức của con người. Văn học nghệ thuật được sinh ra từ yêu cầu thực tiễn lao động sản xuất đấu tranh với thiên nhiên giặc giã và thuong thuc cua con nguoi trong hoat dong thuc tien va đến lượt nó tác động lại thực tiễn thúc đẩy thực tiễn phát triển theo quy luật khách quan.

More...