Thử tìm hiểu một bài thơ của Nguyễn trọng Tạo - Lê Thuý Hằng

By VƯƠNG CƯỜNG


      Tôi vừa nhận được một bài viết của một sinh viên viết về một bài thơ của Nguyễn trọng Tạo đưa lên để các bạn tham khảo. Cách nhìn nhận của lớp trẻ về một nhà thơ thuộc thế hệ cha anh. Có thể bạn nghĩ khác nhưng với tôi lớp trẻ hiện nay quan tâm đến thơ của những người không cùng thế hệ đã là một bất ngờ! Xin trân trọng giới thiệu.

Mừng tuổi


Thử tìm hiểu một bài thơ của Nguyễn Trọng Tạo


      Nhắc đến Nguyễn Trọng Tạo người ta nhớ ngay đến những bài hát nổi tiếng của ông như: Làng quan họ quê tôi khúc hát sông quê... Nhưng bên cạnh lĩnh vực âm nhạc con người này còn bộc lộ tài năng của mình trong lĩnh vực văn học mà đặc biệt là thơ trữ tình. Ông đã xuất bản không dưới mười tập thơ từ thời kháng chiến chống Mĩ cho tới tận bây giờ. Các tập thơ gần đây của ông đều đã để lại tiếng vang trong nền văn học đương đại với Đồng dao cho người lớn Thế giới không còn trăng Nương thân... và tập gần đây nhất được xuất bản năm 2007 là Em đàn bà. Tập thơ tình này đã thể hiện một sự nỗ lực lớn trong cách tân thi pháp và trong đổi mới tư duy nghệ thuật của nhà thơ. Đọc tập thơ này tôi ấn tượng nhất với một bài thơ giàu tính nhạc: đó là bài thơ Xanh.

XANH

Xanh nụ hôn khẽ chạm mỉm cười xanh

Hồn xoáy lốc nồng nàn đường cong thân thể bão

Em như em mười bảy

Anh như vừa hai mươi

Lá còn xanh đêm Hoàng Việt trinh nguyên âm nhạc bỗng xanh về

Xanh trên cao bên núi xanh bên biển xanh bên em xanh bên anh xanh bên ngày xanh bên đêm xanh

Những li rượu mù lòa những va chạm tê tê đầu lưỡi

Anh úp mặt vào xanh

Em uống cạn dòng xanh

Sóng truyền cảm vỗ bờ tung gành đá

Em thì thầm điều chi anh nghe không rõ

Khởi thủy là lời

Khởi thủy chẳng là lời

Hồn vía trót đỉnh trời xác thân chìm đáy biển

Nhưng than ôi sáng ấy tiễn nhau rồi...

Anh lên con tàu xanh để lại nụ hôn trong mắt em ứa lệ

Nhìn lên xanh tạm biệt những nồng nàn

Em ngược con đường quen hoang vu màu xanh lá

Lá vẫn xanh mà mắt ướt hình anh

Chìm khuất hết núi xanh thành phố trắng

Ánh đèn khuya chết chìm đáy biển đen

Chỉ còn lại mắt người xanh như nói

Anh nhắm mắt thương về chốn ấy lủi thủi Em!...

25.12.2007

Ngay từ đầu bài thơ đã lạ với cái tên bằng một tính từ "xanh". Đọc cả bài thơ ta lại thấy một cái lạ bắt nguồn từ cái tên ấy có tới 19 từ xanh. Sự lặp đi lặp lại này chắc chắn phải

có chủ ý hay chính xác là có một động cơ nghệ thuật nào đó. Tôi không rõ chưa rõ khi mới chỉ đọc bài thơ một lần. Đọc lại. Có hiểu gì không?

Xanh nụ hôn khẽ chạm mỉm cười xanh

Không hiểu. Câu thơ nói cái gì thế? Từ xanh chặn hai đầu của câu thơ thứ nhất làm cho người ta có cảm tưởng một cái gì đó đã đi rồi quay lại trở về điểm xuất phát ban đầu. Nhịp điệu câu thơ cũng lạ bởi có thể ngắt thành 1/2/2/2/1; 3/2/3; 4/4 ... Đúng là có nhiều cách ngắt khác nhau nhưng rõ ràng câu thơ không hề mất đi sự cân đối hài hòa chúng đối xứng nhau...qua một trục nào đó. Ta chọn một cách ngắt 3/2/3 để thử hiểu: Xanh nụ hôn/khẽ chạm/mỉm cười xanh. Có thể cắt chẻ câu thơ ra sẽ làm cho câu thơ mất đi phần nào vẻ đẹp hoàn hảo của nó nhưng nếu không làm thế thì thật khó để hiểu cái gì làm nên vẻ đẹp của câu thơ. Ở đây nhân vật trữ tình đã nhắc đến những hình ảnh: nụ hôn và nụ cười nhưng còn có cả hai động từ: khẽ chạm và mỉm cười. Rất có thể nhân vật trữ tình muốn từ những hình ảnh ban đầu để gợi nhắc về một điều gì đó chăng.

Hồn xoáy lốc nồng nàn đường cong thân thể bão

Câu thơ thứ hai đã gợi mở ra rất nhiều... Nhịp thơ ở đây dường như nhanh và mạnh hơn dồn dập hơn 3/2/3/2. Nếu ở trên nhắc về nụ hôn xanh mỉm cười xanh thì ở đây nói về nồng nàn đường congthân thể bão. Cùng đặt trong một hệ thống chắc hẳn những ý thơ phải nương tựa vào nhau. Chỉ hai câu thơ thôi ta cũng thấy hiện lên một cảm xúc thơ mạnh mẽ mãnh liệt dồi dào...

Em như em mười bảy

Anh như vừa hai mươi

À ra thế tình yêu! Cái tình ở đây đã tạo nên men say cho người trong cuộc khiến cho anh và em như trẻ lại cái thời đôi mươi ngày nào. Tình không phải chỉ trong quá khứ hiện về êm đềm mà còn trong tâm tưởng trong ý thức hiện tại của nhân vật trữ tình làm trào dâng những cảm xúc mãnh liệt:

Xanh trên cao bên núi xanh bên biển xanh bên em xanh bên anh xanh bên ngày xanh bên đêm xanh

Những li rượu mù lòa những va chạm tê tê đầu lưỡi

Anh úp mặt vào xanh

Em uống cạn dòng xanh

Sóng truyền cảm vỗ bờ tung gành đá

Một loạt những từ xanh đã xuất hiện dồn dập... chẳng khác gì những đợt sóng tình trào dâng đã tạo ra nhạc điệu gấp gáp cho câu thơ. Anh và em như hòa tan trong nhau đê mê trong cảm xúc trong men say ái tình. Tất cả được hiến dâng một cách trọn vẹn nhất và ngọt ngào nhất: Anh úp mặt vào xanh/ Em uống cạn dòng xanh. Xanh ở đây không còn chỉ màu sắc hay ẩn dụ cho tuổi trẻ nữa mà còn là biểu tượng của những khao khát trần thế. Con người ngất ngây trong men tình ái chất men say mê ấy có trong anh trong em trong biển xanh trên núi cao trong ngày trong đêm tất cả những chiều kích không gian và thời gian đều được rung động mãnh liệt bởi men tình.

Tưởng như trời đất mãi ca bài hát xanh của tình ái thì đến khổ thứ ba nhân vật trữ tình chợt hụt hẫng khi nhận ra:

Hồn vía chót đỉnh trời xác thân chìm đáy biển

Nhưng than ôi sáng ấy tiễn nhau rồi...

Sự chia li đã khiến cho hồn vía lìa thân xác tạo ra một khoảng trống đến vô cùng trong không gian từ đỉnh trời tới đáy biển.

Anh lên con tàu xanh để lại nụ hôn trong mắt em ứa lệ

Nhìn lên xanh tạm biệt những nồng nàn

Em ngược con đường quen hoang vu màu xanh lá

Lá vẫn xanh mà mắt ướt hình anh

Ở đây vẫn còn màu xanh bởi vẫn còn những khao khát đam mê nhưng màu xanh ấy dường như ảm đạm úa xám bởi màu của chia li. Anh lên còn em ngược mỗi người một ngả... lá vẫn xanh mà mắt ướt hình anh. Sự đối lập giữa hình ảnh thiên nhiên với hình ảnh con người được đưa vào trong câu thơ càng làm tăng thêm sự đau khổ trong tâm trạng.

Kết thúc bài thơ là một bức tranh ngôn từ có sự phối xen màu sắc:

Chìm khuất hết núi xanh thành phố trắng

Ánh đèn khuya chết chìm đáy biển đen

Bên cạnh mảng màu xanh khát vọng màu xanh tuổi trẻ màu xanh ái tình màu xanh chia li là màu trắng của thành phố màu đen của đáy biển...Màu trắng không phải chỉ là màu của ánh sáng thành phố của ánh đèn khuya mà còn là màu của tâm trạng màu của hư không trống rỗng. Màu đen là màu của đêm tối cũng là màu của đáy biển nhưng còn là màu của sự khổ đau của tình chia li tan vỡ không hẹn ngày trở về. Sự phối xen những mảng màu này làm cho bức tranh tâm trạng của chủ thể trữ tình hiện lên một cách rõ nét vừa đam mê khắc khoải vừa trống vắng lạnh lòng vừa khát khao mạnh mẽ vừa đau khổ tái tê. Biến thể của màu xanh ở đây chính là màu trắng và màu đen xanh đến rợn ngợp đến tái tê thì thành xanh đen để rồi màu đen lấn át màu xanh xanh đến vơi vai đến nhạt nhòa trong mắt ứa lệ của em thì thành xanh trắng trắng đến lạnh lòng tang thương. Để rồi kết thúc bài thơ lại là sự trở về của màu xanh:

Chỉ còn lại mắt người xanh như nói

Anh nhắm mắt thương về chốn ấy lủi thủi Em!...

Đó là màu xanh của mắt người thương của tình yêu lại dạt dào trong tâm tưởng. Tất cả bức tranh tâm trạng ấy chỉ khắc khoải một nét vẽ bởi màu mắt xanh của người con gái. Chính hình ảnh này mới găm vào trong trái tim nhân vật anh một nỗi đau buồn thương nhớ: Anh nhắm mắt thương về chốn ấy lủi thủi Em. Anh thương em hay là thương chính anh cũng lủi thủi đi về một chốn một góc chân trời chỉ có anh? Anh thương em nhưng phải chăng là anh thương cho cái tình cảnh chia đôi phương trời của anh và em biết ngày nào lại "xanh"?

Bài thơ kết thúc mà sự ám ảnh của màu xanh của tình yêu vẫn làm cho tôi phải khắc khoải. Thơ tình của Nguyễn Trọng Tạo vừa có sự khát khao đam mê cháy bỏng vừa nhẹ nhàng thanh thoát đằm sâu. Ông nói về tình yêu với những khao khát đời thường bằng một ngôn từ thanh nhã mà cũng rất gợi cảm. Điều đó phù hợp với tâm lí tiếp nhận của người Việt truyền thống hơn và cũng có thể đấy là lí do tôi thích thơ hiện đại của Nguyễn Trọng Tạo.


Lê Thúy Hằng

More...

Chuột ảo cắn ảo đau thật! - VC

By VƯƠNG CƯỜNG



 

Chuột ảo cắn ảo đau thật!

VƯƠNG CƯỜNG


     

      Ngót một tháng nay tôi không thể vào nhà mình được. Thỉnh thoảng nhớ các bạn đọc tôi nhờ một người cháu vào nhà mình và đứng xa để đọc. Đọc hơn 30 ý kiến của các bạn vừa vui mừng vừa bùi ngùi! Vui mừng  vì các bạn vẫn quan tâm đến mình bùi ngùi vì trước những lời thăm hỏi quan tâm mà mình chỉ biết nhìn thôi không nói được một câu cảm ơn các bạn. Có gì giống như giấc mơ gặp người thân mà không thể nào bắt tay hay chào nhau một tiếng được. Thưa các bạn hôm nay tôi đã vào được rồi tôi muốn nói lời cảm ơn tất cả các bạn và nhân đây cũng muốn kể cho các bạn nghe câu chuyện tôi đã bị chuột ảo cắn ảo và đau thật như thế nào.

      Như thường lệ sáng sớm cách đây gần một tháng trước khi đi làm tôi ghé nhà mình và nhà bạn mình một chút. Nhưng sáng ấy tôi thấy bỗng đau buốt ở cánh tay phải. Đau lắm. Thế là tôi bỏ mạng ngay. Suốt ngày vẫn đau đủ biết tôi bắt đầu lý giải vì sao đau. Thường mỗi ngày tôi thường tập thể dục sáng và tối. Bắt đầu. đi qua cầu thang tôi treo người trong khoảng 30 giây sau ra ngoài tập khoảng 30 phút. Hơn 30 năm nay khi nào tôi cũng dậy sớm từ 5 giờ sáng và tập thể dục như thế. Hôm ấy ngày nghỉ tôi đi qua cầu thang là kéo tay suốt ngày khoảng 30 phút! Đây rồi tôi bị căng cơ thôi. Nghĩ thế tôi lại vào mạng. Lại đau buốt. Tôi vào y tế cơ quan nói tôi bị đau cánh tay phải. Bác sỹ trực bảo tôi bị thoái hoá đốt sống cổ và cho tôi thuốc và vào phòng vật lý trị liệu. Hai nàng lực lượng cười tươi và bắt đầu ấn huyệt cổ lương...Họ hỏi tôi có đỡ đau không? Tôi bảo đỡ lắm! Sau này mới biết vì tay mềm và mát của hai cô nên tôi không còn thấy đau. Ra khỏi phòng tôi đau lại như cũ! Tuy vậy tôi vẫn nhận lời đi dự hội thảo khoa học giải phóng và phát triển ở VN tại thành phố HCM. Suốt cuộc hội thảo tôi chỉ thấy một điều thôi đó là đau. Khi được mời tham luận tôi xin phép 5 phút cho mấy cô lễ tân xoa dầu cho mát tay đã! Trưa mấy cô xinh quá mời tôi uống cà phê tôi lại đi. Không biết cà phê có ngon không nhưng cánh tay tôi thì đau lắm. Đau đến không nói được. Mỗi ngày tôi chẳng biết đúng sai dùng hai lọ dầu xoa bóp tay. Đau đến mức không cần giữ ý gì tôi đặt tay lên bàn trước mặt một cô rất xinh em xoa dầu hộ tôi nhé! Lại hết đau mặt lại tươi nói chuyện liên hồi. Nhưng cô ấy vừa cất tay tôi lại đau như trước. Ngồi trên máy bay một mình về HN tôi như người mất hồn vì đau quá! Mấy cô tiếp viên tưởng tôi gọi gì vì cứ đưa tay lên cao thực ra cho đỡ đau thôi.

    Mỗi lần vào mạng là đau buốt tôi nghĩ đến chuột nhưng không lý giải được vì sao. Bạn tôi cắt từ tờ báo ở Đức cho thấy điều chuột ảo là có thật. Tôi càng tin và nghĩ chắc gì bệnh viện biết được nên không đi bệnh viện! Các con tôi họp khẩn cấp ra nghị quyết buộc bố phải đi bệnh viện tôi vẫn chống chưa thi hành. Mình là bố chúng nó xưa nay con phải nghe cha chứ đâu cậy số đông bắt buộc thế vô lý hết sức nghĩ thế càng chống!!!

     Tôi gọi điện cho chị gái là bác sỹ hỏi chị tôi nói chị sẽ ra trực tiếp xem sao. Vừa lúc đó anh Nguyễn trọng Tạo gọi đi uống cà phê. Nói thật tôi đau thế này thì cà phê gì nhưng không nỡ chối lại đi. Tôi nói cho anh Tạo biết tôi đang đau lắm. Bác sỹ này lại bắt mạch bóp vào tay tôi mach tốt lắm thôi phải nghe con đi mai đến bẹnh viện không chủ quan được đâu!

     Con tôi mang tôi đến bạn nó là một bác sỹ trẻ đã có bằng tiến sỹ rồi. Tôi nói với con tôi rằng có hai nơi bố không có quan hệ gì là công an và bác sỹ! Tôi bắt đầu kể lại tôi đã đau như thế nào và đã điều trị ra sao. Bác sỹ nói bác ơi năm ngày nữa bác khỏi! Bác không cần đi khám đâu nữa nhé cháu chữa cho bác là khỏi ngay thôi. Thì ra tôi bị chuột ảo cắn ảo và đau hơn thật! Hôi chứng chuột! Bác sỹ bắt mạch kiểm tra từng huyệt một và kiểm tra tim. mạch cái gì cũng tốt hết! Hội chứng chuột mà yếu tố quan trọng nhất là...tâm lý! Chao ôi tưởng gì mình cứ nghĩ mặt mình cũng dày dày tâm lý sao được. Ấy thế mà tâm lý thật. Thế là uống thuốc theo đơn bác sỹ cho bệnh giảm dần và sắp hết! Chuột ảo cắn đau thật nhưng tôi lại có nhiều bạn quan tâm đến mình thật. Hôm nay tự mình vào nhà mình nghe tiếng hỏi thăm của các bạn tôi thật cảm động và viết những dòng này thay cho lời cảm ơn từng người các bạn nhé!


More...

Kiếm cái còm đây - VC

By VƯƠNG CƯỜNG


KIẾM CÁI CÒM ĐÂY!

VƯƠNG CƯỜNG

Preview


     
Thật ra không phải tôi nói ra điều ấy được vốn ngu ngơ không đủ khả năng! Các bạn biết ai nói và chỉ người ấy mới biết và nói thế được. Đó là bọ Lập! Tôi bất ngờ lắm vì câu nói này. Thứ nhất bọ Lập đâu phải người chơi blogs đầu tiên. Bằng chứng là khi người ta chơi đã sắp chán rồi bọ mới nhờ bạn làm cho cái chơi. Có lẽ bọ còn ngơ ngác hỏi blogs là chi hè? Ấy mà sau một thời gian ngắn số lượng truy cập trang bọ đã lên tới con số khủng: lượt xem: 151.117; Riêng ngày hôm nay 26-5-2009 đã là: 2360! ; lời bình: 13.949. Nghe nói tại mạng hay sao ấy do lỗi làm mất đi một nửa số liệu thống kê trên. Ấy là chưa nói chỉ vài ba tháng gây sóng gió bên vnweblogs.com rồi bỏ đi làm cho bao người nhất là một số chị em ngậm ngùi nuôt nước bọt chia tay bất đắc dỹ....
Thứ hai mặc dù biết nhà giàu hay ty tiện nên cứ muốn giàu thêm. Bọ cũng không njgoại lệ. Bọ nhiều võ lắm để kiếm còm hahaha...
     
Trưa nay anh em ngồi với nhau lai rai để chia tay blgger Trịnh Quốc Dũng du học 3 năm ở Đức tại nhà hàng Ba Mẫu. Thật may trong những buổi thế này thường tôi hay...vắng thế mà trưa nay tôi còn đến trước cả Dũng. Đang gửi xe nghe tiếng anh Nguyễn Trọng Tạo thế là vào. Một lúc sau các đại gia đều có mặt: Nhiếp ảnh gia Nguyến Đình Toán nhà thơ Tuyết Nga nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo nhà văn Bọ Lập Lão Hâm Phan Chí Thắng Nhà thơ Minh Nguyệt Quế Mai Trường Mỡ...Ai cũng lệ mệ xách túi to đùng. Rượu đấy bàn nhưng hình như để chụp ảnh.
     
Chủ đề là chia tay Trịnh Quốc Dũng nhưng tựu trung chỉ có một lời thôi sang bên đó cứ bám lấy Jasmin nhé! Hết. Đã chán ngấy chuyện văn chương thế nhưng ngồi với các ông hâm này thì trước sau ít hay nhiều rồi cũng ... chạm cái mình ghét! Bọ Lập bắt đầu mở bao tải xác rắn ra có sự giúp sức của Hồng Trường thì ra bọ tặng sách! Ký ức vụn đang xôn xao gây sóng gió trên văn đàn. Bọ ký viết lời đề tặng hoá ra người hay nói tục không nói không chịu được một ngày mà chưa nói là nhạt miệng ấy chữ rất đẹp! Rồi Phan Chí Thắng tặng thơ Mùa em. Nhiếp ảnh gia Nguyễn Đình Toán và nhà thơ
NguyễnTrọng Tạo giao máy ảnh cho mấy người chụp lia lịa. Khi Phan Chí Thắng lấy 87& tôi ra tôi nghĩ ra một sáng kiến đề nghị các đại gia cùng ký để cho thằng em Trịnh Quốc Dũng làm bùa hộ mệnh. Hắn sang Đức nghe nói gần Jasmin ( tôi cũng  nghe thế thôi chứ có biết gì cái tên này đâu )tặng luôn bắt jasmin phải nhận! Thế là nhà thơ nổi tiếng Nguyễn Trọng Tạo ký mở hàng sau lần lượt ký và ký. Có người không hiểu sao lại nhiều chữ ký thế.
     
Giờ mới đến chuyện gẫu. Bọ Lập khoe có mưu mới để KIẾM CÁI CÒM. Mọi người trố mắt về phía bọ. Kiếm cái còm làm gì nhỉ? À..
à...biết rồi. Thế làm cách nào nhỉ. Bí mật. Căng quá im lặng thế này. Hút dở điếu thuốc làm như bất cần nhưng rồi bọ nói bọ làm chuyên nghiệp hẳn hoi nhé. Thơ đàn ông viết ít hay nhưng nếu hay có đưa lên trang mình thì bọn đàn ông vẫn ít vào còm! Vậy là hướng vào người viết là nữ! Bọ khoe đã chuẩn bị phi vụ này mấy hôm nay rồi mối nhà thơ nữ cứ là mười bài hay hẳn hoi nhé. Bình vài dăm câu khen khen. nịnh nịnh...thế là nhiều người cùng chị em hứng lên là còm không những thế còn rủ thêm người thân bạn bè vào còm!!!!! Thế là mục tiêu đã hoàn thành. Tôi bảo anh cũng cần có vài lời cho người đọc biết quan điểm chọn thơ chứ. Bọ Lập nói ngay thứ nhất thơ hay cũng không hay bằng chân dài. Vì vậy chân dai là tiêu chuẩn số 1. Thơ hay không thể không có thơ. Vậy tiêu chuẩn 2 là thơ hay! Thứ ba để tăng thêm người còm giới thiệu thêm các cố vấn giúp tuyển chon mà tôi được đặt lên hàng đầu mặc dù nhà thơ NTT đang ngồi trước mặt! Có người giới thiệu nhà thơ X Y Z...thì bọ nói thơ hay nhưng chân ngắn ưu tiên sau! Người khác giới thiệu N P Q...bọ lại nói chân dài ngon mắt nhưng thơ dở...Chẳng chấp nhận sự giới thiệu nào. Hình như hợp đồng đã ký rồi.
     
Thế đấy người có blogs hot nhất còn nhiều mưu lắm chúng ta nên học bọ lắm hahaha...Chẳng có cái ảnh nào biết có kiếm cái còm nào được không đây...

Hà Nội trưa 26-5-2009

VC

More...

Tượng kỷ niệm sinh viên ĐHXD - Chiến sỹ

By VƯƠNG CƯỜNG


Phác thảo tượng kỷ niệm Sinh Viên - Chiến sỹ ĐHXD Hà Nội
Trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước

VƯƠNG CƯỜNG

     Vâng kể từ ngày 27-5-1972 đến nay vừa tròn 37 năm. Ngày ấy cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước đã bước sang giai đoạn gay go ác liệt nhất. Chúng tôi đã lên đường và đã trở về không trọn vẹn. 37 năm thời gian đã vẽ đầy các nếp nhăn trên những gương mặt sáng ngời một thuở. Buổi trưa nay 24-5 bên bờ Hồ Tây chúng tôi lại gặp nhau...

 

... và đang ngắm lại mình.Tượng kỷ niệm do nhà hoạ sỹ điêu khắc Nguyễn Văn Dong và cộng sự thiết kế. Không có súng ống máu lửa của 81 ngày đêm thành cổ và ngay cửa ngõ Sài gòn cũng như sách vở nhưng nhìn là thấy ngay một sinh vên tươi trẻ đầy nhiệt huyết trong buổi lên đường và cũng là ngày trở lại. Tính cả bệ tượng cao 3 m. Chất liệu bằng đồng.



      Hoạ sỹ điêu khắc Nguyễn Văn Long đang trình bày ý tưởng của mình để xin ý kiến đóng góp của những người trong cuộc. Dưới chân tượng sẽ khắc tên tất cả những sinh viên - chiến sỹ theo như lời bài hát dòng tên anh khắc vào đá núi....
 
 

      Tôi ngồi yên lặng ngắm nhìn những gương mặt ngày nào rạng ngời lấp lánh niềm tin nay đã có người tóc bạc trắng và khuôn mặt đang trở về già. Tôi vẫn nghe văng vẳng bên tai khi chúng tôi vào đến Quảng Trị đồng bào cứ nhìn theo và nói sao con trai Miền Bắc đẹp thế.
     
Có nhiều ý kiến đóng góp cho phác thảo này. Không gian đặt tượng kỷ niệm không được như ý trước mắt nó sẽ được đặt trong không gian của phòng truyền thống và sau đó có thể được dựng ở một nơi thích hợp trong khuôn viên trường ĐHXD Hà Nội.

Đang là phác thảo tôi xin đưa lên đây xin thêm ý kiến của các bạn mong các ý kiến để tượng kỷ niệm này thêm đẹp mãi như cuộc đời một thời tuổi trẻ các sinh viên - chiến sỹ.


VC

More...

Du lịch bụi Khu lưu niệm NGUYỄN DU - VC

By VƯƠNG CƯỜNG


Sáng ngày 1-5-2009 tạm biệt khe Kèm đoàn du lịch bụi theo đường Hồ Chí Minh đi tiếp về Hà Tĩnh. Hai bên đường một màu xanh như ăn được. Trong đầu tôi lại vang lên câu đối của cụ Đặng Thái Thân: TRAI HƯƠNG SƠN ĐỨNG NÚI HƯƠNG SƠN SƠN SƠN XUẤT ANH HÙNG HÀO KIỆT / GÁI PHONG NGUYỆT ĐI ĐƯỜNG PHONG NGUYỆT NGUYỆT NGUYỆT BẰNG QUÂN TỬ TRƯỢNG PHU.

Từ khu mộ Tổng bí thư Trần Phú chúng tôi đi về một nơi cả thế giới phải nhắc tên: Quê hương Nguyễn Du. Trong đầu tôi lại vang lên bao nhiêu câu thơ Kiều tuyệt sắc và bao nhiêu câu thơ về Kiều day dứt không nguôi. Chúng tôi cũng hoà lẫn đoàn người đi có cả Thuý Kiều với những giọt nước mắt tự chảy: Thuý kiều đến Tiên Điền tìm họ mạc / Hai trăm năm Tiền Đường mê mẩn nước sông Lam ( TMH ). Giọt nước mắt rơi suốt mười lăm năm không lau khô nổi ( HTK).

Kia rồi khu bảo tàng của đại thi hào lấp ló sau ngọn gió. Bao giờ ngàn Hống hết cây / Sông Lam hết nước họ này hết quan. Những câu ca quen thuộc của vùng đất địa linh nhân kiệt lại ùa về. Chúng tôi hoà tan mình trên từng bước chân đi ...

Khu trưng bày của bảo tàng Nguyến Du

Đoàn nghe hướng dẫn viên đặcn biệt giám đốc bảo tàng giới thiệu. Lời giới thiệu rất hay đơn giản anh cũng là người có máu văn chương.

Đàn tế và bên trong là bia đá Nguyễn Quỳnh - ông nội đại thi hào Nguyễn Du do Xuân quận công Nguyễn Nghiệm xây dựng vào mùa thu 1762 để thờ phụng và ghi công cha mẹ.Ai muốn thăng quan tiến chức hãy về đây gương Nguyễn Khản còn đó! Một năm ông thang đến 2-3 bậc và liên tục. Chỉ một thời gian một hai năm ông đã là tể tướng theo người giới thiệu như thủ tướng bây giờ. Một nhà mà hai cha con đều tường tể tướng quả cũng không nhiều.

Trước nhà thờ Nguyễn Du.

Bảo tàng là một cái đình làng có niên đại cùng thời Nguyễn Du  theo gợi ý của GS Hoàng Xuân Hãn mua về trước khi có như bây giờ.

Hai đầu rồng linh thiêng hàng năm dân làng phải đo độ vuông góc của nó. Nếu chúc xuống thì dân làng gặp khó khăn...

Hoa văn tinh xảo nhưng luôn nhắc tới chuyện học hành thành tài.

Bên trong nhà thờ rất giản dị nhưng không thể chuyển đi hay làm lại to hơn vì sự linh thiêng của nó.

Bia đá đàn tế đã giới thiệu trên.

Nhà bình văn cho đến ngày nay các văn nhân thi sỹ vẫn về đây hàng năm để bình văn thơ như thời các cụ Nguyễn. Nhưng có khác một chút theo Nguyễn Khản nhà thờ bên phải chỉ những người học giỏi mới được vào thắp hương. Nhà thờ bên trái thì ai cũng thắp được. Bây giờ bảo tàng vận dụng tư tưởng ấy những ai có bằng sau đại học mới được vào.

Sờ tay vào chân cụ Nguyễn Du sẽ học giỏi và thành đạt. Bạn nào chưa thì nhanh nhanh chân về sờ chân cụ Nguyễn nhé!

Chụp một kiểu ảnh dưới chân cụ Nguyễn một kỷ niệm nhưn là chia tay cụ...

More...

Du lịch bụi bạn ơi! Biệt thự Lam Giang - VC

By VƯƠNG CƯỜNG


Du lịch bụi bạn ơi!
BIỆT THỰ LAM GIANG
VƯƠNG CƯỜNG


 




Không biết bao nhiêu lần tôi đã đi trên con đường như thế này và câu ca vang mãi trong đầu; Đường vô xứ Nghệ quanh quanh / non xanh nước biếc như tranh hoạ đồ ?



Thân thương quá những hàng cau chào đón



Tôi biết vợ chồng bạn tôi TRẦN TAM và TRẦN NỮ HẠNH không xây ngôi biệt thự này bằng gạch mà bằng tất cả nỗi lòng yêu quê. Bạn có thấy như tôi không tất cả đều thân thuộc từ những ngọn cỏ trên dải sân này.



Hai bạn trẻ yêu quý của tôi ơi phía sau bạn là những bông hoa rất đẹp tôi nghĩ đến cái đẹp ấy được nung nấu từ đất thiếu màu mỡ của quê hương ta ấy. Cuộc đời vẫn lạ lắm bông hoa sinh ra từ đất cằn sỏi đá lại có sức sống lạ kỳ...Bạn trẻ ơi hai bạn có nghĩ như tôi không



Hình như hoa lá và người đang trùm hạnh phúc lên nhau?



Tôi hiểu vì sao các bạn lại chọn nơi này chụp ảnh



Bây giờ thì tôi hiểu câu hát từ thuở nhỏ nhớ ai như nhớ thuốc lào... THà một phút huy hoàng rồi chợt tắt...Khói bay đi thương nhớ cũng lên trời



Không phô bày lộ liễu cái đẹp cần được bảo vệ như thế đấy hoa nói thế phải không?



Hoa không chỉ mọc thẳng mà khi cần hoa có thể nằm ngang miễn là phô hết cái đẹp cho người...


 

Có thể không ăn được nhưng chỉ cần phô vẻ đẹp lạ lùng kia cũng làm cho tôi hay bạn yêu qúy mảnh đất này





Đã từng thấy biết bao nhiêu hoa nhưng có hoa nào thân mến như hoa này không hoa vườn nhà em ấy?



Ai ơi chè xứ Nghệ/ càng chát lại càng ngon...





Dù không muốn cũng đến giờ rồi....


More...

Du lịch bụi bạn ơi!

By VƯƠNG CƯỜNG


DU LỊCH BỤI BẠN ƠI!
VƯƠNG CƯỜNG
Ảnh:  Các đoàn viên cung cấp

   Sau khi dự hội thảo khoa học tại Hà Tĩnh tôi qua Vinh. Tối 29-4-2009 lấy vé tàu đi Hà Nội. Chuẩn bị ra tàu lại nhận được điện thoại của bạn tôi kỹ sư chủ tịch hội đồng quản trị một công ty lớn Anh chuẩn bị sáng mai xe đến đón đi du lịch nhé! Nhưng mình còn ở Nghệ An. Càng tốt! Thế là bỏ vé huỷ chuyến về. Từ đây tôi cùng các bạn tôi đi du lịch bụi. Bạn tôi nói anh phải để chữ bụi vào trong ngoặc kép nhé! Quả thật chuyến du lịch này quá trí tuệ từ lựa chọn điểm đến việc tổ chức. Tất nhiên toàn là những trí thức biết bao lần tổ chức công việc theo lý thuyết tối ưu.

     PHẦN 1 SUỐI CÁ THẦN KHE KÈM 



Trường đoàn du lịch bụi Kỹ sư chủ tịch hội đồng quản trị tổng công ty X



Đồng thư ký



 

Không thể giải thích được tại sao lại được "trời ban" cho một suối cá thần. Hàng nghìn con cá được người dân bản địa đặt tên cá giốc chúng quanh năm suốt tháng chỉ ra vào qua một cửa hang rất hẹp.





Mê mẩn đứng nhìn đàn cá với số lượng hàng nghìn con con to nặng tới 7-8kg con nhỏ khoảng năm ba lạng phần đa cùng một loài cá giốc. Chúng vô tư bơi ngược xuôi theo con suối nhỏ nằm sát chân núi Trường Sinh mặc cho hàng trăm du khách say đắm nhìn ngắm trong sự kỳ vĩ và bí ẩn của tạo hoá ở nơi núi rừng cách TP.Thanh Hoá đến hơn 100km này.

Dòng nước từ khe nguồn của dãy núi Trường Sinh thảnh thơi chảy ra một cách chậm rãi trong xanh và óng ánh. Thi thoảng lại có du khách ném vài cọng rau muống hoặc mấy hạt lạc xuống "họ hàng" nhà cá giốc nhô lên đớp làm cho dòng nước chảy êm ái bằng phẳng cuộn sóng đẹp long lanh như được dát bạc.

Loài cá giốc ở suối Ngọc có hình thù rất đẹp với lớp vảy phía trên lưng màu sẫm tựa như rêu và đá núi. Thân hình cá khá giống loài trắm sông lưng và vây có chấm đỏ môi phớt hồng. Khi mùa mưa về nước lớn cư dân địa phương và những du khách may mắn còn được chiêm ngưỡng những chú "cá chúa" nặng chừng 35-40kg xuất hiện "nô đùa" cùng bầy cháu chắt.



Theo người dân mô tả thì ở phía ngoài mang của "cá chúa" có vành đỏ như kiểu người phụ nữ đeo khuyên tai mắt mang viền xanh đỏ đuôi được "trang sức" bởi một chấm đỏ viền xanh đồng bào Mường sống tại làng Lương Ngọc gọi đây là mặt nguyệt biểu trưng cho sự yên bình sự che chở của thần linh của hồn thiêng sông núi.

CHIA TAY VỚI CÁ THẦN CHÚNG TÔI VỀ KHE KÈM
 
Cách thị trấn Con Cuông khoảng 25km thác Kèm được coi là một kỳ thú của thiên nhiên ban tặng cho Vườn quốc gia Pù Mát. Từ độ cao 500m độ dốc khoảng 800 nước từ trên cao đổ mạnh xuống qua ba thang bậc tung bọt trắng xoá. Nhìn từ xa thác Kèm trông như dải lụa trắng trên nền xanh thắm của Vườn Quốc gia Pù Mát. 










Trên đường vào



 
Dưới chân thác là khe nước dài với những phiến đá phẳng lỳ như những chiếc bàn lớn làm chỗ nghỉ chân cho du khách. Cũng tại chân thác là những hồ nhỏ có độ nông sâu khác nhau tạo nên một bức tranh phong cảnh thiên nhiên tuyệt vời. Về mùa hè nhiệt độ tại khu vực Thác là 20oC rất mát mẻ.





Thoả thích vui chơi bên dòng thác để tận hưởng không khí mát mẻ và môi trường trong lành của tự nhiên nhưng hình như có mùi thơm gà nướng đâu trong làn gió nguyên thuỷ nào bạn ơi ẩm thực! Ẩm thực không thể....


Nướng gà


Cơm lam



Trên suối



Phiên dịch nhí


 
Nghĩ đến Tiên!



Nụ cười sơn nữ



Hút thuốc lào?





Thì ra cơm lam!


 
Gà nướng không sợ h5n1



Tạm biệt nhé khe kèm!

PHẦN 2: Núi Hồng Sông Lam sẽ đưa lên sau bạn nhé!

VC


More...

CHÚC MỪNG CHỊ EM NHÂN NGÀY 8-3!-VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG

Photobucket


CHÚC MỪNG CHỊ EM VNWEBLOGS VÀ BẠN ĐỌC NHÂN NGÀY 8-3!
VƯƠNG CƯỜNG


More...

Phản biện-VC

By VƯƠNG CƯỜNG



Phản biện
VƯƠNG CƯỜNG

( Trích nhật ký chiều 4-1-2009 Viết theo yêu cầu của một số học viên cao học của tôi)





More...

Lạnh lòng_sổ tay VC

By VƯƠNG CƯỜNG



Lạnh lòng
VƯƠNG CƯỜNG


      Bỗng chú ấy tươi tỉnh và nói cười cảm ơn tôi và đi ngủ ngay. Đến lượt tôi nghĩ đến chuyện của chú ấy lại không thể nhắm mắt. Mặc dù lý trí vẫn biết ngày mai tôi lại làm cả ngày và đêm...Bỗng cái lạnh lòng kéo đến thế đấy chú em ngủ rồi đến mình lại thức...






More...