Lễ cúng chiều 30 tết - VC

By VƯƠNG CƯỜNG

Mấy bà mấy chị mấy em cứ kêu mệt khi làm mâm cỗ cúng chiều 30 tết. Năm nay tôi bảo nhà tôi để anh lo tất! Em cứ đi chơi thích đâu đi đó thích chợ hoa...thì đi. Tuy vậy vẫn sốt ruột tưởng tôi không làm được. Ai ngờ chưa đến hai tiếng đồng hồ cô ấy về mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc ngỡ ngàng! Thế mới biết nha người ta không muốn dành việc của phụ nữ chứ không phải không làm được. Tôi bảo cỗ anh làm rồi soạn xong rồi giờ em lên cúng đi. Hãi nha hãi nha...Bạn thấy không thượng đế đã phân công chỉ có đúng mà thôi đâu đổi cho nhau được?
Mời bạn có thể qua nhà thắp một nén hướng tiễn năm Kỷ Sửu đi qua và đón năm Canh Dần sắp đến!






Mâm ngũ quả


Trên mâm cỗ tết:










More...

Các bạn Blogge với lễ cưới con trai - VC

By VƯƠNG CƯỜNG

Một thời gian dài và ngay cả bây giờ tôi không vào mạng và đưa bài mới lên được vì thật sự tôi không còn thời gian. ( Tôi chỉ có chưa đầy một tháng chuẩn bị giảng cho SĐH một môn học lần đầu có Toàn cầu hóa và văn hoá sáng 30-11 đã phải giảng phải đọc sửa chữa 3600 trang giáo trình khác...)
Hôm qua các bạn đã đến với tôi trong lễ cưới con trai mình thật cảm động Trường Mỡ và Hà Đình Chung đi từ Bắc Ninh về xong lại đi lên đó. Các anh chị Nguyễn trọng Tạo Ba Tỉnh Phan Chí Thắng Tuyết Nga Minh Nguyệt và đặc biệt sự có mặt của Vũ Thanh Hoa. Sau khi anh Nguyễn Trọng Tạo hát Khúc Hát Sông Quê cả hôn trường mọi cặp mắt tiễng vỗ tay và những câu hỏi của các bạn tôi về anh Tạo làm tôi càng xúc động. Lần đầu tiên anh Tạo nói mấy chục năm anh với tôi chơi với nhau và hát tặng con trai con dâu tôi và mọi người tạo sự ngưỡng mộ đặc biệt sang cả tôi hihi...Lần đầu được ăn mày sự nổi tiếng của anh Nguyễn Trọng Tạo. Cả hôn trường chỉ bắt đầu bằng một tin nhắn! Không ai có thiếp mời tất cả thiếp mời đều không gửi trừ hàng xóm của tôi! Tất cả đều là những người bạn đặc biệt đã cùng tôi vui buồn mấy chục năm qua riêng Hà Dình Chung chưa một lần nói chuyện!
Đêm qua các con tôi đã xem ảnh Hội mình đưa lên đều rất xúc động. Cảm ơn các bạn Blogger một tình cảm rất mới tràn đầy cho tôi những bông hoa lạ bên những bông hoa đã có! Trong khi chờ đợi những bức ảnh đầy đủ hơn tôi lấy những bức ảnh này từ trang thông tin của Hội blogge Hà Nội
 Một lần nữa tôi thay mặt gia đình nói lời cảm ơn và chúc các bạn sức khỏe tình yêu không có giới hạn này!



Pháo hoa chào mừng cô dâu chú rể và hai họ.


"Tất cả chúng tôi đều lên chức. Xin cám ơn..."


Cô dâu và chú rể.


Phan Chí Thắng ba Tỉnh Tuyết Nga Mình Nguyệt Nguyễn Trọng Tạo Vũ Thanh Hoa
nâng ly chúc mừng...


Các blgger...


Hồng Trường  Hà Đình Chung và NTT.


Nguyễn Trọng Tạo Vũ Thanh Hoa chúc mừng gia đình VC


Mình Nguyệt chúc mừng.


Kỷ niệm ngày vui...

Tuy bị "bỏ bom".
Bài Con sông quê vẫn mượt mà với chất giọng ấm áp đến không ngờ .Hehe...

More...

TUYẾT NGA TREO ĐÈN LỒNG VÀO NGỌN GIÓ - VC

By VƯƠNG CƯỜNG

 

      


       Nếu thơ là mới thì đây là mới. Tuyết Nga không đứng ngoài cuộc mà nhập hồn vào những người không nhìn thấy được mặt trời . Nhập hồn cũng đâu dễ nếu không có trong trái tim mình một sự đồng cảm đặc biệt . Nhưng cứ cho rằng Tuyết Nga nhập được hồn đi chắc gì đã có thơ . Thật đáng mừng Tuyết Nga không những nhập được hồn trở thành người khiếm thị mà còn có thơ thơ rất hay.  Ra-xun Gam-za-tóp có lần viết người mù mắt có tài nhìn thấy được nhiều hơn người sáng mắt bất tài . Tuyết Nga giờ đây vừa  trong vai người khiếm thị nhà thơ đã thấy những gì ? Đã thấy rất nhiều :
 ... trong cơn mưa mầm cây lại hồng hào đến thế
    ước nguyện của đất đai cỗi cằn dâng lên náo nức
    những âm thanh toả hương.

      Người khiếm thị nhìn bằng trái tim ! Những hình ảnh  thấy đều rất tươi vui trong sáng và tràn đầy sức sống . Chỉ vài đường lượn ta có thể biết con chim nào bay giỏi . Mới ba câu thơ thôi Tuyết Nga đã làm người đọc sửng sốt rồi . Ta sẽ còn sửng sốt hơn   người khiếm thị không chỉ nhìn thấy mà còn có những suy nghĩ  sâu sắc và giàu liên tưởng cái nhìn thấy chỉ là cái cớ làm nền cho sự suy nghĩ thôi . Người khiếm thị đã nghĩ như thế nào họ nghĩ như thế này đây :

 ... con đường chỉ dài tới nơi bàn chân mình chạm tới
     lòng vô cảm nghĩa là ngày cũng hết
     mặt trời đã có lúc xanh xao.

     Có lúc nỗi buồn mang hình ngôi sao
     lấp lánh sáng đáy hoàng hôn vắng gió
     có lúc niềm vui mang hình mảnh vỡ
     rơi long cong xuống ngày tháng khê nồng.

      Nếu thơ là lạ thì đây là lạ lạ trong mỗi chữ mỗi câu . Ta nói thơ Tuyết Nga lạ là lạ trong cách cảm cách nhìn cách nghĩ cách sử dụng  ngôn ngữ  như thế. Cái lạ nào cuối cùng cũng là cái quen ! Vì nó là một phần của cuộc sống . Nếu lạ mà lạ hoắc thì mất thì giờ làm gì với Tuyết Nga nhỉ ? Lạ nhưng lại gần gũi đời sống từ đời sống  chỉ có ta không thể nói như thế được . Khi Tuyết Nga "nói" và " thấy " thì hình như ta muốn ồ lên ta cũng nghĩ như vậy :

      chợt thấy bầu trời ngay trên ý nghĩ
       thấy ước mơ như những chiếc đèn lồng treo vào ngọn gió
      thấy những bông hoa không màu.
      Nếu trái tim không mù loà
      quờ tay là thấy được hồn nhau
      thấy được cả những giấc mơ côn trùng dấu dưới nhành cỏ biếc...

      Nếu thơ đòi hỏi từng chữ long lanh và tự tỏa sáng thì đây ít nhất 80% chữ được dùng long lanh tỏa sáng . Nếu thơ thể hiện tấm lòng cao thượng thì đây một tấm lòng cao thượng mà không khiên cưỡng nó tự nhiên như vốn có thế . Nếu thơ đòi hỏi một đội quân ngôn ngữ biết sắp hàng ngay ngắn trật tự để phô  bày hết cái đẹp vốn có của mỗi chữ mà không có chữ nào bị  che khuất thì đây đội quân chữ nghĩa Tuyết Nga  dùng  thật ngoan hiền mà được giáo dục ở đẳng cấp cao . Nếu thơ  yêu cầu cảm xúc đầy đặn từ đầu đến cuối thì đây từ đầu đến cuối chất keo cảm xúc dính kết làm cho bài thơ còn lại nhưng tiếng thở hổn hển những sự mơ màng thoát ra từ thực tế và cuối cùng làm cho ta bỗng đẹp hơn từ trong ý nghĩ làm ta  sống nhiều hơn trách nhiệm hơn.

      Nói đến mắt Tuyết Nga muốn nói đến một cách nhìn nói lúc này thật nhiều ý nghĩa và cần thiết . Trong đời sống biết bao nhiêu người sáng mắt mà có gì ngăn cản họ trong những việc cụ thể   làm cho họ không thể nhìn thấy tận đáy ? Biết đâu trong số đó có cả chính ta . Bài thơ Mắt được viết từ gợi ý ở  trường khiếm thị nhưng đích đến lại cho những người sáng mắt . Nhìn cuộc sống bằng trái tim nhân hậu thật đáng quý nhưng chưa đủ phải nhìn bằng trí tuệ nữa ! Trí tuệ đó được thể hiện qua thế giới quan Triết học . Thơ không phải triết học thơ là thơ thôi nhưng nếu thiếu tính triết học thì dù mới  đọc thấy hay nhưng vẫn chết yểu là không tránh khỏi . Thơ sống lâu ngoài thơ ra lẫn vào thơ không bóc tách được chính  là tính triết học của nó . Ở bài thơ này trên bình diện vừa nói bài thơ muốn nói đến cái nhìn phải từ trái tim nhân hậu vận động và phong phú tôn trọng nhiều phía nhiều chiều để tránh chủ quan hiểu cuộc sống như nó có    nhìn qua có gì như hỗn độn thiếu ngăn nắp .

      Có một thế giới quan khoa học thì người mù vẫn nhìn thấy được nhiều lắm !  Người sáng mắt thiếu liệu có thấy được mặt trời không ?

     Tuyết Nga đã treo được  đèn lồng vào ngọn gió !

Vương Cường


 

Mắt

TUYẾT NGA

Nếu không có một ngày thử nhìn bằng đôi mắt em
tôi đâu hay trong cơn mưa mầm cây lại hồng hào đến thế
ước nguyện của đất đai cỗi cằn dâng lên náo nức
những âm thanh toả hương.

Không có một ngày thử nhìn bằng đôi mắt em
tôi đâu biết con đường chỉ dài tới nơi bàn chân mình chạm tới
lòng vô cảm nghĩa là ngày cũng hết
mặt trời đã có lúc xanh xao.

Có lúc nỗi buồn mang hình ngôi sao
lấp lánh sáng đáy hoàng hôn vắng gió
có lúc niềm vui mang hình mảnh vỡ
rơi long cong xuống ngày tháng khê nồng.

Thử nhìn bằng đôi mắt em
chợt thấy bầu trời ngay trên ý nghĩ
thấy ước mơ như những chiếc đèn lồng treo vào ngọn gió
thấy những bông hoa không màu.

Nếu trái tim không mù loà
quờ tay là thấy được hồn nhau
thấy được cả những giấc mơ côn trùng dấu dưới nhành cỏ biếc...

More...

Thơ chọn - VC

By VƯƠNG CƯỜNG

  Nói với con


Những năm dài bố mẹ tựa vào cánh sóng 
tựa vào bóng đêm
tựa vào niềm tin
tựa vào ngôi sao xa  trên bầu trời tím

Chờ một tiếng gà thổn thức ban mai  
nước mắt chảy ướt tràn bàn phím
nuốt nỗi buồn bào chế  niềm vui
có lửa của nụ hôn
bay bốn ngàn cây số
bốn ngàn cây hoa mọc kín bên đường

Lục bình thả hồn trên sóng về nơi xa lắc
hoa bằng lăng trước phố nhà mình tím màu nước mắt
hồ tây bóng trăng mẹ từng đánh rơi chiếc lá liễu mơ  
hồ gươm gợn xanh  bố cầm bóng  tay của mẹ

Bố nuôi lìm kìm trong vô thức
mẹ vịn vào câu vọng cổ liêu xiêu 
thời gian ép  mỏng như tờ giấy
vẽ lên bóng hình con

Mẹ và bố dắt ước mơ đi
con nhoẻn cười trời xanh trong veo
con ngơ ngác trước phố hoa lần đầu run rẩy ...

30 - 7 -2008

 

Thơ viết từ Xiêng - Khoảng


Anh xa em một trăm sáu tám giờ ba mươi hai phút bốn mươi giây
mưa da diết dệt lụa nhớ hồng bốn ngàn cây số
rừng Xiêng khoảng choàng khăn voan loang loáng lụa
mây tím nói với anh  hai mẹ con em hun hút trên đường ...

Dòng Nậm Ngừm xé lòng trôi vội vã chân trời
anh thả hồn bay theo về em thơm mềm thương tích  
chia bớt những đêm dài máu tim không chảy được
em ru con
               con ngủ rồi 
                                em có chợp mắt không  ?

Anh nghẹn bát cơm nếp nương thơm nỗi niềm khói xới
anh dậm lên chân mình vấp điệu lăm vông
anh đội  mưa hoa vượt cánh đồng xa cách ...
thương nhớ lom khom bò qua bậu cửa ướt mềm

Vén tấm lụa nhớ hồng lên Xiêng - Khoảng
hai mẹ con em vẫn hun hút trên đường ...

X- K  4- 2007



Đêm Sài Gòn



Thời gian dây đàn căng  mắt đợi chờ
đêm thắt nút khát tình yêu của đất

Hai cơn bão cùng đổ về một lúc
đêm cân bằng trong thế giới nghiêng

Bao sông sâu rừng thẳm đã sau lưng
bao con sóng cồn cào bình yên trong mắt 

Những  cơn bão lửa lòng thiêu đốt
chín liu riu môi ngọt tận  hồn

Không gian trường thành xám lạnh
giờ gói vào hiền dịu mấy mét vuông

Những cánh sóng không còn vội vã
ngủ im lìm điện thoại chiều hôm

"Đêm sài gòn là đêm không để ngủ"
từng tế bào ran dậy những bờ yêu

Anh đốt lửa lòng mình rực cháy
em bình yên hồng tỏa ánh ngân hà

Chỉ cần một đêm thôi sài gòn ạ
sông đắp bồi nguyên vẹn nỗi sâu xa ...

                      Sài gòn 9 - 2007      

 

Xa


Anh không sợ bốn ngàn cây số
anh sợ một milimets thôi

Bốn ngàn cây số
nỗi nhớ xếp hàng
tình yêu xếp hàng
thời gian xếp hàng
những cánh sóng xếp hàng

Nỗi nhớ mặc áo lụa Tân châu
tình yêu khoác áo cườm lóng lánh cắm rễ chùm đón bốn mùa gió  tím
thời gian mặc áo phù sa ngầu đỏ  
những cánh sóng mặc áo lục bình trôi 

Em ríu rít chạm vào da thịt
khuôn mặt trăng ơi
đâu còn nỗi nhớ
đâu còn thời gian
đâu còn cánh sóng
tất cả tan vào tim
một khoảng lặng không lời

Em mặc năm tháng trôi
Hoa vẫn tím bốn ngàn cây số...

20 -7 - 2008

  

 

Anh gọi tên em


Chiều chiều  giữa hoàng hôn cánh đồng
ngóng về chân trời xa
có đám mây hình thiếu phụ
anh gọi tên em

Anh đã gọi em mòn cả hoàng hôn  như thế
cánh đồng mọc đầy tóc bạc
những hàng cây không mặc áo 
tua tủa tràn lên 
chẳng có màu xanh 
chẳng có màu vàng 
chẳng có màu trắng
xa ...

Chỉ có gió cứ lồng lên thành bão
anh không nhặt lên được những mảnh hạt lời anh gọi em...

2 - 8 - 2008

                       




More...

Em khóc - VC

By VƯƠNG CƯỜNG



 

Em khóc
VƯƠNG CƯỜNG

Nắng chợt tắt mây úa vàng gió rợn
anh chới với và sặc nước
một mình tan hoang
khi cánh sóng lướt thướt chui qua điện thoại

Chim gập cánh rơi tự do
hoa tím tái làn môi nhợt nhạt
cánh đồng khát
không thể chạy về bên em gió lạnh bốn chiều

Những nỗi đau không sao khoả lấp
nỗi buồn chín dần trong trái tim ngập nước
chiều xanh xao cơn gió tốc bên hồ  

Thôi em đừng khóc
em hãy để cho nỗi đau thành sẹo
trên vết sẹo này đang cựa quậy một mầm cây...

HN 29-10-2009
VC

More...

Thơ là phương tiện đồng hoá con người với sự sống - THẠCH QUỲ

By VƯƠNG CƯỜNG

      Thơ đi với loài người từ thủa hồng hoang đến nay bỗng dưng ở thời chúng ta nứt nẩy ra một cây hỏi kỳ dị là thơ tồn tại hay không tồn tại? Không phải là sự sống đánh mất thơ mà là sự cùn mòn của 5 giác quan nhận thức 6 giác quan cảm nhận sự sống đang dần dà đánh mất nó. Như rừng hết cây như suối cạn nước hồn người đối diện với sự cạn kiệt của chính nó do đó nó phải đối diện với thơ.
     Các nhà thơ chúng ta cần liên hiệp lại cần lên tiếng báo động thơ cấp bách như tổ chức hoà bình xanh lên tiếng báo động về môi trường vậy. Môi trường thơ suy thoái cũng chính là cái lõi của môi trường sống suy thoái. Môi trường thơ hiện tại cũng đã là vấn đề toàn cầu như môi trường sống vậy. Các nhà thơ chúng ta không thể hình dung nổi một sự sống không thơ một sự sống điều hành Rô-bốt mà chính mình cũng thành Rô-bốt! Không phải riêng tôi nói to lên phóng đại lên một nỗi lo hão huyền mà chừng như tất cả các nhà thơ đều ít nhiều có mang trong mình nỗi lo âu phấp phỏng đó. Các nhà thơ rất nhạy cảm trước các lý do mà thực tế cuộc sống buộc thơ phải đối diện. Thơ là con đẻ của sự tĩnh lặng đồng thời là thiên sứ trở về nhập hồn trong sự tĩnh lặng đó. Tiếc thay cuộc sống hiện đại không nhiều khoảng trống cho sự tĩnh lặng đó. Chừng như cái khoảng lặng trong đêm ngón tay "cảo thơm lần giở trước đèn" đã đi qua chúng ta như một hoài niệm để nhường chỗ cho thế giới nghe nhìn cuống cuồng nhấp nhoáng và nhộn nhịp trên ti vi trên các màn hình vi tính. Các sản phẩm "mì ăn liền" đang khuyến dũ con người vào thế giới tinh thần về sự "ăn liền" rất nhạy cảm của các phản ứng. Những câu thơ ngân nga ở tầng sâu ở nơi giáp ranh của thế giới hư thực mộng mơ và huyền ảo đang dần dà bị chối bỏ. Văn hoá đại chúng thích hợp cho các sáng tạo thị trường. Thơ không thể chỉ căn cứ vào sự nghiên cứu thị trường thị hiếu mà sáng tạo. Bởi làm thế là tự thơ đã mâu thuẫn với bản chất của nó để tự đánh mất nó. Thơ có thị trường thị hiếu nhưng đó là thị trường thị hiếu có chọn lọc. Nếu người có cấp người cấp văn hoá của người thì thơ có cấp thơ cấp văn hoá của thơ. Thơ không đồng cấp quân bình với các văn hoá người mà nó ở cấp độ văn hoá cao nhất siêu việt nhất mà chúng ta có thể hình dung được. Người xưa nói đến hai từ "Cõi thơ" - Cõi thơ ngang cõi niết bàn người ơi! Không phải chúng ta thổi phồng để cao siêu hoá thơ nhưng thật khó hình dung về sự tầm thường hoá nào đó đối với nó.
      Trong khi chúng ta muốn thơ đại chúng hoá để có thị trường kinh tế giúp thơ tồn tại thì cái mâu thuẫn thơ càng thơ thị trường thơ càng hẹp là không thể cưỡng lại. Cái lối sống "tử vì đạo" có vẻ đã xa xưa và lỗi thời lắm rồi lại buộc các nhà thơ chúng ta vào cuộc thể nghiệm mới: Các nhà thơ tiếp tục "uống nước lã" để làm thơ. Ở thời kinh tế thị trường tồn tại một thứ lao động rất kỳ quái là sản phẩm của thứ lao động ấy chỉ làm ra để cho không để biếu tặng. Có thứ lao động nào kỳ quái hơn lao động của các nhà thơ? Vinh quang ở đấy và bi kịch cũng là ở đấy. Song đấy cũng là một lý do để người yêu thơ phấp phỏng nỗi lo về sự tồn tại của thơ trong tương lai? Ở đây sẽ xuất hiện một quy luật mới: Không phải còn nhà thơ thì còn bạn đọc mà ngược lại còn bạn đọc sẽ còn nhà thơ Muốn "cứu" thơ (nếu có thể nói như vậy) thì trước hết phải "cứu" lấy khả năng cảm thụ thơ tình yêu thơ cái tâm thơ và cái chỉ hướng thơ ở trong bạn đọc. Nếu thơ của ngày hôm nay không níu giữ được tình yêu thơ còn sót lại trong bạn đọc thì khó có hy vọng về sự mê thơ say thơ của bạn đọc ở các thế hệ nối tiếp. Có một dấu hiệu báo động chưa chính xác lắm nhưng đã vang lên trong các truờng học là học sinh các cấp phổ thông đang chán văn chán thơ chán cái môn học nặng nề đầy lo âu trước các câu đố hóc hiểm không mấy dính dáng đến bản chất văn chương của các cuộc thi cử. Làm cho thế hệ tương lai chán văn thơ không phải là lỗi riêng của ngành giáo dục nhưng ngành giáo dục có trách nhiệm "Ông chủ" trong việc tháo gỡ vấn đề. Các nhà thơ đã lên tiếng cần lên tiếng coi việc chán văn thơ của học sinh là nỗi lo lắng nghiêm trang không chỉ của văn học mà của tâm hồn các thế hệ trẻ.
      Thơ không bán được. Một tập thơ hay không bán nổi 1000 cuốn thậm chí không bán được 500 cuốn.Tôi nói thơ hay là không nói chủ quan. Nhà xuất bản Kim Đồng đã tuyển chọn khắt khe các bài thơ hay nhất của các tác giả lừng danh nhất nổi tiếng nhất của nước ta mà thơ cũng không bán hết. Bán để chịu lỗ bán với giá tiền rẻ hơn một bao thuốc vi-na một tập thơ. Nhìn tên tuổi các tác giả nhìn giá tiền nhìn sự ế sách cũng thật đau lòng: Nguyễn Trãi Nguyễn Du Hồ Xuân Hương Tản Đà Hàn Mặc Tử Xuân Diệu Chế Lan Viên Cao Bá Quát Tú Xương Tản Đà Nguyễn Khuyến Nguyễn Bính...
      Rõ ràng là người ta không mua thơ không phải do không có tiền bởi giá tập thơ chỉ 5 ngàn bạc cũng không phải do thơ không hay bởi thơ đấy đã là tinh hoa của nền thơ dân tộc.Dấu hỏi "vì sao?" ở đây còn to hơn chiếc mỏ neo tàu thuỷ. Ai có thể trả lời câu hỏi đó? Sự ế thơ đồng nghĩa với sự ế ẩm của các tâm hồn. Phải chăng khái niệm "tâm hồn" chỉ là một huyền du xa xỉ của thời quá khứ? Phải chăng thơ đang lạc loài và các nhà thơ đang lạc loài không chỗ đứng ở ngày hôm nay? Tôi cũng biết rằng người yêu thơ ở nước ta đang rất đông đảo đang rất nhộn nhịp ở các câu lạc bộ phường khối xóm xã... Ngày thơ Việt Nam người về tham dự vẫn đông như hội. Lại thêm nữa hàng năm có hàng trăm hàng ngàn tập thơ được in ra. Trước những dấu hiệu nhiều người đánh giá là "rất đáng vui mừng" ấy lẽ nào tôi còn dám "khó tính" để giữ nguyên một tâm trạng khác? Tôi không muốn thơ bị tán loạn bị xuống cấp trong các nhận thức giản đơn bỗ bã theo chiều hướng tầm thường hoá đại chúng hoá của số đông. Chúng ta cần bảo toàn thơ bằng chất lượng chứ không thể bảo toàn nó bằng số lượng. Không thể nhìn vào số lượng tác phẩm để đánh giá một nền thơ cũng như không thể nhìn vào số đông nhộn nhịp để đánh giá trình độ hiểu thơ biết thơ của một dân tộc.

Trên đây là những phấp phỏng như cơn gió mang bụi bặm đường phố tạt qua tâm hồn tôi ít nhiều gây ra ở đó những lo lắng mơ hồ có thể có lý do và không lý do. Nhưng trong suy nghĩ trong nhận thức của tôi thì thơ bao giờ cũng là đại diện đáng tin cậy nhất ở vế thứ 2 trong câu nói của Gớt: Chính thơ là "cây đời mãi mãi xanh tươi".

Khi toán học chạm trán với định lý bất toàn triết học chạm trán với hố đen là lỗ thủng khoa học đã tự nhận thức về giới hạn thì thơ mãi mãi vẫn là "Triết học hồn nhiên của sự sống". Bản thân thơ không gặp vấn đề nan giải như các thể loại khác. Nó gặp khó khăn ở đối tượng nhận thức chứ không gặp khó khăn trong bản chất tư duy triết luận thể loại. Một mầm cây mọc lên một quả trứng nứt vỏ thơ đồng hành với sự sống không phải là phương tiện ngợi ca mà chính là bộ phận hữu cơ của sự sống đó. Sự sống tồn tại bằng thơ và thơ tồn tại bằng sự sống. Thơ không triết luận sự sống mà mọc lên cùng sự sống đó. Nói cách khác khi mắt người nhìn một mầm cây thì nhìn thơ mọc lên ở mầm cây đó. Mắt anh ta chạm phải thơ cùng lúc chạm phải mầm cây. Anh ta không nói được bằng thơ nhưng thơ tràn ngập tâm hồn anh ta. Muốn hay không thì thơ vẫn là phương tiện để đồng hoá con người với sự sống. Thơ vô hình vô ảnh ràng buộc con người trong cái quan hệ thiên địa nhân phi ngôn ngữ. Chúng ta cần nhận thức về cái vùng thơ phi ngôn ngữ như nhận thức ý nghĩa của từ ngữ trong dạng phi ngữ nghĩa của của mệnh đề. Cần biết cái độc lập tương đối giữa thơ và các phương tiện thơ cần sử dụng để biểu hiện chính nó. Sai số giữa thơ và ngôn ngữ thơ là điều có thật. Làm cho sai số đó hẹp lại triệt tiêu đi là tài năng của các nhà thơ. Người thơ không phải là nghề lắp ráp xác chữ xác hình mà là cái nghề có phép thần để làm cho hồn chữ hồn hình hoà đồng với xác mà dựng lên sự sống.

Triết học của sự sống chính là bản thân sự sống. Đó là triết học thơ. Sự sống bí ẩn thế nào kỳ diệu thế nào thì thơ bí ẩn thế ấy kỳ diệu thế ấy. Không có thế giới trơ hoẻn của cái đã nhận thức đã dứt điểm cũng như không có thế giới tận cùng nơi thơ đã ngự trị bằng vẻ đẹp của nó. Thế giới mở chính là thế giới bí ẩn. Khám phá bí ẩn là nhiệm vụ của sáng tạo. Bản thân thơ cũng là một bí ẩn cần khám phá. Thái độ không đầu hàng trước các bí ẩn là bản chất hùng vĩ nhất của thái độ sống. Cái đó không riêng của khoa học. Cái đó cũng gọi là thơ. Còn cuộc sống thì còn khoa học và còn thơ. Nhưng thơ không khám phá thế giới để khuôn bó nó vào các quy tắc quy luật của sự vận động mà chỉ chiêm nghiệm vẻ đẹp sinh thành của nó gắn kết sự kỳ lạ của thế giới trong tình yêu cuộc sống đến mức mê say và cảm động do thơ tạo ra. Thơ không tạo ra thế giới thực cũng không tạo ra thế giới hoàn toàn ảo. Thơ tạo ra thế giới mang vẻ đẹp hướng tới của khát vọng sống. Có thể nói khát vọng còn thì thơ còn sự sống còn thì thơ tồn tại. Nói thế tôi tin rằng không phải là ngoa ngôn hoặc nhầm lẫn. Câu hỏi thơ tồn tại hay không tồn tại "chỉ nên đáng để ý ở chỗ vì sao ở thời đại chúng ta lại nẩy sinh ra câu hỏi đó. Và đó là một câu hỏi khác. Câu hỏi này rất nghiêm trang nó là một báo động thơ báo động về nền văn minh về sự ô nhiễm môi trường văn hoá trong đời sống tinh thần của cả loài người. Thơ không thể mất nhưng nhân loại có đồng hành với cuộc sống trong cảm giác thiêng liêng và kỳ diệu của thơ hay không lại là chuyện khác.

Vinh 5/2004

More...

Tổ hợp âm thanh yêu thỉnh thoảng vút lên giọng sô lô lấp lánh... - VC

By VƯƠNG CƯỜNG

   

VƯƠNG CƯỜNG
(Đọc tập thơ Hát chẳng theo mùa NXB hôị nhà văn 2009 của Hoàng Đình Quang )

      Hoàng Đình Quang ( HĐQ ) có lần tâm sự anh không thể đi đến cùng với thơ được. Thế mà ta tin có lẽ vì ta đang mải mê trong các lâu đài ngôn ngữ biến ảo vốn thế mạnh của anh đó là tiểu thuyết truyện ngắn...Nhưng ta tình cờ đọc bài thơ Từ tháng mười đến mùa đông. Một bài thơ lạ trong sáng thấm đẫm tình yêu nằm ở ranh giới tới hạn tình  yêu như đang bắt đầu tình bạn vừa qua đỉnh điểm. Tháng mười nhưng chưa phải mùa đông. Bài thơ ấy cho ta ấn tượng một Hoàng Đình Quang lạ vô lý chông chênh và cheo leo. Hoàng Đình Quang không chỉ dành riêng cho Tiểu thuyết mà tâm hồn ấy đã dành đích thị cho thơ:
từ tháng mười đến mùa đông

Cái khoảng cách ấy bằng từ
Rơm
đến lửa
     
Đo khoảng cách mà lấy độ dài từ rơm đến lửa thì không ai khác ngoài nhà thơ. Nhắc đến rơm và lửa ta nghĩ ngay đến tình yêu. Đến với Hát chẳng theo mùa ta cứ chông chênh cứ cheo leo như thế. Gấp sách lại ta vẫn thấy rộn ràng trong lòng một tổ hợp âm thanh yêu nhiều bè nhiều cung bậc. Có một bè trầm lắng xót xa thoáng chốc có bè cao vợi du dương thỉnh thoảng vút lên giọng sô lô lấp lánh. Bên ngoài mùa thu Hà Nội đang len lén trở về nhuộm biếc sang vàng heo may chín trời tơ lụa. Ta ngẩn ngơ kết nối yêu thương không gian đầy mơ mộng và thời gian ăm ắp đắm say.
      Ở trong tổ hợp âm thanh ấy bè trầm cất lên đưa ta về với đất trời cây cỏ con người của một thời đã qua nhưng chưa qua. Quá khứ và hiện tại đan cài mở hội trên vừng trán những nếp nhăn suy nghĩ.  
Cây khế ngày xanh cây khế đã về già

Cả đại bàng cũng không còn trẻ nữa
Những chùm khế vẫn vàng tươi rực rỡ
Chín rụng đầy với kỷ niệm tuổi thơ
     
Vẫn trong miền quá khứ ấy đột ngột thoát ra đời sống thực biết bao thăng trầm lam lũ. Đó là làng
Sơn Cốt Mười người đi bảy người không trở về. Quá khứ còn tươi rói hiện tại còn quặn đau ta lặng chìm đi trước sự đổi thay không như ý muốn ấy. Phải chăng vì thế mà bè trầm luôn phảng phất một nỗi buồn tác giả cũng là một phần trong bè trầm ấy:
Tôi giờ làm kẻ tha hương

Một hình một bóng một phương một trời...

      Câu thơ này rất gợi gợi sự cô đơn gợi sự nghĩ suy chữ nghĩa rất gần như bỗng dưng mà thành lục bát.Gặp bạn ở chợ Bến Thành những hình ảnh đối ngược đã làm cho ta có gì như quặn thắt. Hình ảnh người bạn phô răng cười giữa ngã tư đau xót và đầy thương cảm. Cuộc sống đã bước sang chặng đường khác một xã hội hỗn độn thị trường. Hình như cả hai người đều như không biết họ đang trở về quá khứ rượu suông ta nhắm
với một thời vinh quang! Vinh quang là có thật nhưng có gì lay gọi nỗi đau nhiều hơn. Hôm qua hôm nay và ngày mai nữa đã hoà trộn trong từng chén rượu rót vào trăm nỗi ngổn ngang vơi đầy. Ta bỗng nhớ khi xưa Trần Huyền Trân từng ngồi uống rượu với Tản Đà Cụ ơi hâm rượu lên thôi/ Rượu trong be đã hết rồi còn đâu/ Rồi ra ta uống với nhau/rót đau lòng đấy uống đau dạ này.

Cả người xưa và người nay đều không chỉ uống rượu. Họ uống sự chia sẻ. Nỗi đau của hai thời lại rất khác nhau. Trong khi chưa kịp thích ứng với thời kinh tế thị trường mặt trái của nó đang tác động mạnh mẽ. Với bạn trong hoàn cảnh ấy thơ thấm hết nỗi đau đời nhưng không oán trách. Hãy đọc lại hai câu thơ này Bạn ngồi bạn uống rượu khan/ Tôi ngồi uống nỗi cơ hàn bạn tôi! Cùng với bè trầm ấy ta bắt gặp Người đàn bà bán vé số trên đường Đồng khởi Người lính ấy trở về Thăm bạn Đò giấy Bên trong cánh cửa Nửa vời... Nhưng có lẽ xúc động hơn cả là Người lính ấy trở về. Đúng ra là hồn người lính trở về. Trở về với nơi sinh ra thân thuộc mà không thể. Tác giả vẫn đi theo hồn người lính ấy sự tỷ mỷ chi tiết càng làm ta xúc động: Anh ngắm kèo nhà anh xem bức tường vôi/ Anh rờ rẫm tấm hình mình thời trai trẻ. Thơ đánh thức nhắc nhở ta về một quá khứ về một sự khát sống. Cái đẹp không nằm lộ thiên. Thơ Hoàng Đình Quang sâu sắc là thế. Ta cứ đọc và tự mình suy nghĩ tự ta sàng lọc và xếp vào hành lý mà đi. 
          bè cao bè chủ đạo của Hát chẳng theo mùa chính là những bài hát về tình yêu. Tình yêu bao giờ cũng là một ngọn lửa không bao giờ tắt một bài ca không ai hát hết lời. Ta sẽ gặp một HĐQ tha thiết vời vợi yêu thương có khi choáng ngợp. Trong tập thơ này HĐQ có khi đầy mơ mộng có khi thực đến trần trụi đớn đau:
Dù cuộc đời có dài đến bao nhiêu

Thì cũng chỉ đong đầy hai hang nước mắt
Dù hạnh phúc chẳng bao giờ có thật
Cũng đôi lần lửa cháy phía chân mây
     
Đó là những câu thơ mang tính triết lý có tính tổng kết những trải nghiệm. Nhưng thơ yêu không thể nào không bay bổng mộng mơ bởi tình yêu luôn luôn mộng mơ bay bổng. Có một ngày trước biển Hạ Long nhà thơ bâng khuâng Con thuyền mang em đến xanh biếc một vùng. Cảm giác ấy không thơ sao được? Lời thơ ấy không yêu sao được? Nhiều trạng thái tình cảm trong tình yêu khi quá khứ trở về Chúng tôi giấu một mối tình dưới cỏ/ Tiếng dế miên man trong ký ức dại khờ. Câu thơ này không mới nhưng sự chân thực vẫn làm ta xúc động. Khi một mình cô đơn gọi em khi mung lung với những câu hỏi vô lý cái lý tình yêu như thế Hay em đã ra ngoài vùng phủ sóng/ Anh một mình ngồi dưới bóng mây che. Khi tương tư; Tan mơ trở gối tôi nằm đợi mơ! Nhiều câu thơ giàu hình ảnh và màu sắc đẹp Màu hoa trắng đã rời khung cửa sổ/ Bức rèm xanh còn nhuộm nắng bên chiều.

Phan Thiết mùa đông một bài thơ buồn tự tưởng tượng ra mà buồn. Bài thơ tự sự một mình mà như đang nói với người yêu Đi thôi em trăng sáng đến im lìm/ Gió ngừng thổi từ buổi chiều nào đó. Không giấu được sự cô đơn nhung nhớ trong mắt chỉ còn lại nỗi buồn Đốm lửa cháy khát khao và hờ hững / Mây vắt ngang trời mùa đông rất trắng. Có những hình ảnh rất đắt Anh vẫn ngồi mê mải vẽ vào đêm; không có em anh uống với trăng ngà. HĐQ chưa một lần nói tới chữ yêu nhưng ta biết chính là tình yêu đã làm cho mắt anh say đắm cảm xúc đầy như thế. Ta sẽ bất ngờ và thích thú trước những câu thơ đột ngột bất ngờ. Môtíp ấy lại gặp ở Phan Thiết Mùa đông. Yêu đến thế vậy mà Anh dừng lại ở bên này Phan Thiết!/ Mùa đông! Hình như ta bỗng chốc mất mát một cái gì muốn cứu lại một cái gì. Sự lay động hụt hẫng tạo ra một mô men xoáy vào tâm hồn ta một điều gì như là nuối tiếc. 
    Khi tổ hợp âm thanh đã tắt đâu đó còn ngân vang những câu thơ thơ nhất. trong tâm thức của ta:
Em ơi mùa này chim hót đã trong đâu

.....
Vân tay một chiều đầy mây trắng
 
...
Tôi vừa đi vuốt mắt nỗi buồn

...
      Thơ có cái quyền năng kỳ lạ không có lý nào hết bởi nó biểu đạt trạng thái tâm hồn trước thiên nhiên và con người theo chỉ đạo của trái tim. Thơ HĐQ đã chạm vào vẻ đẹp với nhiều cảm xúc ngôn ngữ riêng trường liên tưởng rộng có câu giàu thi ảnh. Thoang thoảng một tình yêu mà không hẳn một tình yêu... Những câu thơ sô lô cái lúm đồng tiền trên khoé miệng xinh tươi của thiếu nữ làm sang trọng cho Hát chẳng theo mùa định vị tác giả với thơ. Vì vậy ta bỏ qua nhanh những câu thơ còn dấu vết của văn xuôi. Nhớ tóc nhớ mi nhớ trời nhớ biển hay bóng ai đâu đó còn thấp thoáng Sợi chỉ căng ra vạch dấu chân trời...

Hà nội ngày 6-10-2009
VC

More...

Khúc hát thằng hề - SECSPIA

By VƯƠNG CƯỜNG


 

Khúc hát thằng hề

SECSPIA


1.Hãy chứng tỏ
ít hơn những điều mình biết
hãy nói
ít hơn những điều mình nghĩ
ở đâu cần đi xe
chớ nên đi bộ
nếu ai cho vay tiền
xin hãy làm người mắc nợ
hãy chơi đi nhưng có mức độ
hãy học đi nhưng chớ tin tất cả là sự thật
hãy quên đi những người bạn thấp hèn
hãy giữ từng đồng xu một
kể cả khi anh vớ được món tiền rất lớn

2. Hãy nuôi lấy những con chim sẽ
Không nhà
Những con chim non không tổ
Để rồi nó sát hại
Cả người cha nuôi của anh

3. Những người phục vụ chỉ cốt lấy những món lợi
Họ sẽ bỏ anh khi anh gặp mưa to gió lớn
Nhưng thằng hề này với anh - là thằng hề đáng tin cậy
Nó phục vụ không phải vì tiền
Nó là thằng hề đáng thương - nhưng không phải là thằng ăn mày
Nó là một thằng ngu - nhưng không phải là thằng bịp bợm

4. ( Khổ này có câu không dịch được )

5. Những ai phân chia đất nước mình ra từng mảnh
Cứ để họ tự ghép vào thằng ngốc
Họ sẽ trở thành như tôi
Và chúng tôi trở thành đôi bạn rất thân
Cả hai cùng dốt đặc cán mai
Một thằng - có chiếc mũ không vành
Còn thằng kia -  không có...


VC dịch qua bản dịch của CMARSAC

More...

Vài hình ảnh Tây Nguyên - VC

By VƯƠNG CƯỜNG

Gùi thóc về nhà

Cây Konia quen thuộc trong thơ Ngọc Anh và bài hát của Phan Huỳnh Điểu


Tiêu

Chơi bi


Từ rẫy về

Vườn tiêu đang ra quả





More...

Viết trong chiều Lũng Cú - thơ VC

By VƯƠNG CƯỜNG


 


Viết trong chiều Lũng cú

VƯƠNG CƯỜNG

Núi gánh trời nhẹ như làn khói
Sông khoe hàng thưỡn thẹo đất nghiêng
chiều Lũng Cú ướt đầm cơn mưa nhạt
ta ngửng đầu vời vọi với Cà Mau

Đất nước gầy dài như ống sậy
thương làm sao biển khoét lóm thân mình
trường sơn gìm trong cân bằng động
đước Cà Mau lội biển chẳng xắn quần

Mưa bão quật cong xương sống mẹ
mắm chụm lưng ngửng mặt với triều cường
tiếng bìm bịp ngầu lòng xa xứ
cuốc khẩn hoang Lũng Cú rỏ lòng vương 

Lũng Cú đứng tím bầm cơn gió lạnh
Cà mau lặng thầm xô biển mở biên cương
chiều Lũng cú hát một mình với gió
Cà mau nghe vò võ đá trông chồng

13-7-2009
VC

More...