Mẹ tôi tóc bạc răng đen - VC viết nhanh tặng anh Nguyễn Trọng Tạo

By VƯƠNG CƯỜNG


 

MẸ TÔI

tôi dòng dõi nhà quê
trầu cau từ thuở chưa về làm dâu
áo sồi nâu mấn bùn nâu
trắng trong dải yếm bắc cầu nên duyên

cha tôi chẳng đỗ trạng nguyên
ông đồ hay chữ thường quên việc nhà
mẹ tôi chẳng tiếng kêu ca
hai tay đồng áng lợn gà nồi niêu

chồng con duyên phận phải chiều
ca dao ru lúa câu Kiều ru con
gái trai mấy đứa vuông tròn
chiến tranh mình mẹ ngóng con thờ chồng

bây giờ phố chật người đông
đứa nam đứa bắc nâu sồng mẹ thăm
(tuổi già đi lại khó khăn
thương con nhớ cháu đêm nằm chẳng yên)

mẹ tôi tóc bạc răng đen
nhớ thương xanh thắm một miền nhà quê.

( Kính Mẹ năm thượng thọ 80 - 2002 )
 

Lần đầu tiên tôi nghe được " Dòng dõi nhà quê ".
      Tôi có đọc một quyển sách từ thời còn chiến tranh cũng quên không còn nhớ tác giả nhưng nhớ đoạn này: Có một chàng trai ra Sài Gòn sinh sống và yêu một cô gái con nhà giàu có. Khi nói về mẹ mình anh ta bảo mẹ đã chết từ khi còn nhỏ. Nhưng mẹ lại muốn biết người vợ tương lai của con nên đã lên Sài Gòn thăm. Khi vào nhà người yêu giàu có kia người con trai không giới thiệu mẹ mình mà giới thiệu người giúp việc nhà mình. Thế là mẹ lại đóng vai người người giúp việc trước mặt cô dâu tương lại. Tôi nhớ đoạn này vì thấy sự hy sinh bất cứ lúc nào và bất cứ việc gì nếu việc đó có lợi cho con kể cả nhất thời.
     
Đọc câu mẹ tôi dòng dõi nhà quê biết NTT yêu quý kính trọng và tự hào về mẹ mình biết bao! Như để chứng minh cho thật rõ dòng dõi đó NTT lại viết cho rõ ràng hơn:
trầu cau từ thuở chưa về làm dâu
áo sồi nâu mấn bùn nâu
trắng trong dải yếm bắc cầu nên duyên
     
Ở đây chú ý thêm một danh từ: mấn cái mấn. Tiếng Nghệ Tĩnh để chỉ cái giống như cái váy phụ nữ thường mặc. Tôi nói giống là vì thực ra không so sánh được. Cái mấn được làm từ vài châm bâu nhuộm  bùn cho đến khi đen bầm lại mới may mấn. Thế nên rất cứng thuở nhỏ tôi nghe trẻ con hát: Cái gì mà thủng hai đầu / bên Tây thì có bên Tàu thì không. Có lẽ đây là lần đầu cái mấn vào thơ và nhờ nó làm cho tính chất dòng dõi nhà quê rõ ràng hơn. Người ta có thể tự hào về dòng dõi quý tộc hay gì đó chứ ai lại tự hào về dòng dõi nhà quê!
     
Bốn câu đầu như giới thiệu chân dung mẹ nhà quê chân chất đúng thực tế nhưng trong mỗi chữ đầy tự trọng đầy tự tin đầy tự hào. Tất cả những cái đầy mà tôi nói đó là có lý. Bởi vì:
cha tôi chẳng đỗ trạng nguyên
ông đồ hay chữ thường quên việc nhà
      Ai sinh ra trên đất Nghệ này đều biết điều này: Người phụ nữ gần như hy sinh toàn bộ cuộc đời mình cho chồng con không hề kêu ca oán thoán kể cả khi không thành công chồng con không đỗ trạng nguyên. Ông đồ có thể không đi thi hoặc thì không đỗ. Nếu ông là ông nghè hay ông tú thì biết đâu " chồng sang vợ được đi giày ". Ở đây chỉ là ông đồ nhưng mẹ cũng chẳng màng ông nghè ông tú! Ông đồ xứ Nghệ từng nổi danh nhưng cũng có khi quá tả thành gàn. Dù gàn hay chưa gàn thì vẫn giống nhau ở chỗ hay nói chữ nghĩa mà kém chân tay việc nhà chỉ có một mình vợ lo liệu. Khi tôi ở HN lâu rồi quay lại thấy thương phụ nữ quê mình quá nhất là các bà người xưa trong đó có mẹ anh Tạo và mẹ tôi:
mẹ tôi chẳng tiếng kêu ca
hai tay đồng áng lợn gà nồi niêu
     
Nhưng không phải chỉ chừng ấy! Tâm hồn người dòng dõi nhà quê có lẽ làm không ít người phải giật mình. Không ông nghè ông tú không biết chữ nghĩa gì nhiều vậy mà tâm hồn nhà quê đẹp đến sáng trong. Trong tâm hồn ấy dường như chỉ có hai điều một là chồng con hai là ca dao tục ngữ cổ tích...Tôi nghĩ đến cái nền của tâm hồn đẹp chính là tâm hồn dân tộc được thấm sâu trong lòng người phụ nữ quê tôi. Trong thơ anh Thạch Quỳ cũng nói đến điều này:
Cái thời không chữ -  thuộc Kiều
Thanh minh trong những xóm nghèo đi qua
     
RaXunGamZaTop cũng từng nói có ta ( thơ văn hóa dân tộc...) dao găm sẽ rơi khỏi tay kẻ giết người có ta vách núi sẽ nứt ra vì tiếng đàn ngân violon có ta đôi trai gái yêu nhau ngây ngất hôn nhau...
chồng con duyên phận phải chiều
ca dao ru lúa câu Kiều ru con
gái trai mấy đứa vuông tròn
chiến tranh mình mẹ ngóng con thờ chồng
     
Chỉ cần một câu thôi ca dao ru lúa câu Kiều ru con cho ta thấy toàn bộ tính cách sự hy sinh và nhen nhóm sự nảy nở cho tương lai trong người mẹ như thế nào. Cho đến khi chân chậm mắt mờ tuổi già đến vẫn không ngăn cản được cái hay lo cái tình mênh mông của mẹ:
bây giờ phố chật người đông
đứa nam đứa bắc nâu sồng mẹ thăm
(tuổi già đi lại khó khăn
thương con nhớ cháu đêm nằm chẳng yên)
     
Trong nhạc Y Van cũng hát về người mẹ: Lòng mẹ mênh mông như biển Thái Bình. Tôi thường không thích chữ to ấy mà khi nghe lời như thế này lại thấy giản dị vì lòng mẹ làm cho chữ tưởng to hóa ra nhỏ!
     
Nguyễn Trọng Tạo lại khẳng định lần nữa còn nhà quê hơn! Tóc bạc răng đen...thì quê 100% rồi nhưng nếu trong ta thiếu đi cái chất quê ấy thì sao nhỉ? Thì hình như tâm hồn ta sẽ trắng trơn và khi ấy liệu dao găm có rơi khỏi tay kẻ giết người không?
mẹ tôi tóc bạc răng đen
nhớ thương xanh thắm một miền nhà quê.
      Bài thơ giản dị chữ nghĩa nhà quê nhưng bù lại là một tấm lòng kính yêu quý trọng mẹ ít thấy. Thơ thật ra ở rất gần ta ở ngay trong ta khi nó thoát ra như ta từ trong lòng mẹ sau tiếng khóc là cứ thế lớn vụt lên. Ai cũng có một người mẹ và ai cũng sẽ thấy mình có lối mỗi khi nghĩ đến mẹ nói theo Sexpia. Viết được bài thơ tặng mẹ tưởng dễ mà khó biết bao. Mẹ anh Tạo đã ra đi nhưng tôi cứ hình dung bà thỉnh thoảng vẫn nhẩm lại mấy câu thơ con trai tặng bà khi tròn 80 tuổi...

More...

Vườn trong phố tình yêu mơ thực long lanh...-VC

By VƯƠNG CƯỜNG



 

Vườn trong phố tình yêu mơ thực long lanh...
VƯƠNG CƯỜNG


     
Tôi không nhớ rõ Lưu Quang Vũ viết bài thơ này có phải năm 19 tuổi không cũng như những câu thơ tôi nhớ có đúng nguyên bản không? Nhưng tôi nhớ chắc chắn rằng tôi được đọc bài này trong trang sổ tay của một người bạn nhớ ngay cho đến bây giờ. Có thể chưa đúng với nguyên bản nhưng không hiểu sao mỗi khi tôi trở về nhà thăm mẹ hay nhớ rụng rời người tôi yêu mến hay ngắm nhìn cô dâu chú rể qua cầu trong một sáng xanh nước xanh trời hay khi cúi đầu ngắm gương mặt lần cuối một người có thể không là ruột thịt hay chia tay một ai đó trước buổi đi xa bài thơ vẫn cứ tràn đầy trở về làm tôi ngơ ngác. Hay là tôi đã yêu và gửi tất cả lòng mình về một nơi xa rất xa bằng những gì gần gũi như vui như buồn luôn ám ảnh tôi. Hình ảnh người tôi yêu luôn túc trực trong trái tim nhỏ bé của mình với những liên tưởng có khi mơ hồ có khi rất thực với tất cả những gì tôi đã trải qua. Nhưng tôi cũng biết hình như không phải như vậy vì rằng khi tôi chưa yêu bài thơ cũng đã trở về như thế. Có thể thế này chăng khi chưa yêu nhưng hình ảnh người tôi yêu có gì giông giống sự ngọt ngào như cô gái mảnh vườn  trong bài thơ với những gì thân thương thơ mộng ngay chính trong trái tim mình. Và cứ thế tôi đi và luôn mang theo bài thơ và hình ảnh người yêu trong tâm tưởng. Lưu Quang Vũ đã mất lâu rồi nếu không tôi sẽ gặp anh và nói tôi cảm ơn anh vì bài thơ của anh mà tình yêu trong sáng và mãnh liệt hơn trong tôi. Anh là một thi sỹ tài năng có nhiều bài thơ hay nhưng nếu phải chọn một bài thì tôi chỉ chọn bài này của anh. Tôi cũng nói mặc dù anh là một tác gia kịch bản lớn mà tôi luôn quý mến kính trọng nhưng nếu tôi chỉ được chọn một thì tôi chọn Lưu Quang Vũ nhà thơ thi nhân tôi yêu hơn rất nhiều nhà viết kịch!
     
Sự tinh tế trong mỗi chữ mỗi câu len lỏi trong một tâm hồn trong veo cao đẹp một tình yêu nhẹ nhàng xếp lớp đầy ắp vườn trong phố là nơi hội tụ trọn vẹn mối tình như vậy.
Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật
Vào vườn rồi ong chẳng nhớ lối ra
Bầy ong hay là tâm hồn người con trai trong trẻo nồng nàn buổi trưa nắng óng ả đang đắm say trong mảnh vườn yêu kia? Phải say đắm mến yêu tràn đầy niềm tin đến dường nào mà những hình ảnh nào hiện lên cũng vận động xanh êm trong suốt mênh mang tràn đầy hạnh phúc và long lanh nỗi nhớ thế kia.
Vườn em là nơi ngọn gió thường qua
Hoa tím chim kêu bàng thưa lá nắng
Con nhện đi về giăng tơ trắng
Trái tròn căng mập nhựa sinh sôi
     
Tôi phải dừng lại nhiều lần để thấm cái kỳ diệu mà thơ mới mang lại được hình ảnh quá quen thuộc không cầu kỳ thêu dệt gần gũi lắm bài thơ như đi từ lòng ta đi ra không phải ta tiếp nhận mà ta thức dậy: 
Một hạt nhỏ mơ hồ trên má
Hơi lạnh nào bàn tay cầm se giá
Đã ai diễn tả mối tình đầu hay đến thế này chưa? Thơ tự nói với lòng mình không phải nóng bỏng nụ hôn không rộn ràng mà se giá ấy vậy mà ta lại thấy nóng lên một tình yêu thơ dại đang len lỏi vào trong trái tim ta không hề lạnh lẽo. Tình yêu cứ tự nhiên như hoa trái hạt sương tiếng chim kêu trong nắng con nhện giăng tơ...Khu vườn tâm tưởng và khu vườn hiện thực không hề có sự xa cách. Tình yêu đầu thấm từng giọt hạnh phúc và nao nao lan toả. Như vô hình mà lại như hữu hình rất gần mà lại rất xa chập chờn mộng ảo tưởng quen mà vẫn lạ tưởng hiểu mà chưa. Tình yêu không thể hiểu rõ như một định lý hay một cái gì cụ thể:
Suốt cuộc đời cũng chẳng hiểu vì sao
Không phải là không hiểu chỉ không hiểu đến tận cùng mà thôi. Chỉ có trái tim yêu cuồng nhiệt mới nhận ra điều đó. Bài thơ ra đời khi đất nước đang ở vào thời kỳ gian khổ nhất của cuộc chiến tranh giành độc lập dân tộc. Nhân lực trong cuộc chiến tranh giành độc lập dân tộc của chúng ta mang trong mình những tình yêu tha thiết như thế. Sức mạnh của những chàng trai trong cuộc chiến ấy được bắt đầu từ tâm hồn tràn ngập tình yêu. Bao nhiêu đôi lứa đã hy sinh cho ngày thắng lợi cuối cùng.
Ngày chiến thắng về không có bóng anh
Em hãy nhìn lên sắc cờ kiêu hãnh
Có anh về ôm ấp ngọn dừa xanh
( Thu Bồn )
     
Hình như trong văn Sô lô Khốp hay XiMôNốp chàng chiễn sỹ trẻ trước khi hy sinh niềm nuối tiếc là chưa được hôn một người con gái. Và sau cái hôn cô y tá người chiến sỹ đó ra đi. Tình yêu cuộc sống trong người chiến sỹ đẹp đến thế. Tôi nhớ Phu xích chúng ta những người cộng sản chúng ta yêu hoà bình vì lẽ đó chúng ta không sợ chiến tranh.
     
Từ tình yêu mảnh vườn trong phố lại liên thông tình yêu đất nước.  Những hình ảnh trong khu vườn ấy đã hướng tới một tình yêu lớn hơn và vì vậy cả hai tôn nhau lên thành cái đẹp cộng hưởng.
Nơi ban đêm vọng lại tiếng còi tàu
Bỗng nhớ xa xôi mọi miền đất nước
Nơi bài hát lên đường ta hẹn ước
Nơi góc vườn anh bỏ quên chùm hoa
     
Tiếng còi tàu bài hát góc vườn chùm hoa bỏ quên...hoà quyện lại trong niềm vui chia tay! Cuộc chia tay cụ thể như không phải chia tay trong tâm tưởng! Mảnh vườn ấy luôn thức dậy trong lòng người chiến sỹ. Từ mảnh vườn yêu gợi nhớ và vươn tới cái xa hơn và cao đẹp hơn hoà vào chân trời và những ngôi sao. Cái đẹp được nâng dần lên bay xa hơn.
Những chân trời màu hồng những chân trời màu tím
Những ngôi sao bàng bạc của màn đêm
Tôi đã đọc rất nhiều lần hiểu mà thật khó cắt nghĩa cái tài hoa cái hay cái đẹp của cánh buồm làn môi. Thời ấy nhiều người lầm tưởng nói đến tình yêu cá nhân như một điều gì đó cấm kỵ.
Thật ra không phải như vậy mà ngược lại.
Se sẽ chứ không cánh buồm bay mất
Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi
     
Thơ tinh tế đến dường này thì tự nó thấm vào lòng người đọc người đọc tự mình mà thấm để được chia sẻ được bổ sung cái đẹp cho chính mình. Xa mảnh vườn thì mảnh vườn hiện lên óng ả em trở nên mộng ảo hơn nhiều. Khi ví em với cầu vồng nhưng người đọc lại không hề thấy xa lạ mà lòng như được giải phóng.
Nước da nâu với nụ cười bỡ ngỡ
Em như cầu vồng bảy sắc hiện sau mưa
     
Một tình yêu thanh cao huyền diệu như thế nói sao cho hết được. Tôi thấy hiện lên hai người con trai con gái vừa tạo ra môi trường tình yêu  vừa bị đắm chìm trong môi trường ấy rất khó cắt nghĩa. Sau phút chia tay giờ trước mặt người con trai trước mặt là rừng thẳm đèo cao gian lao mất mát hy sinh...trên con đường thực hiện cái đẹp mà mảnh vườn xưa chỉ hướng năng lượng tình yêu mang lại lớn hơn tất cả những khó khăn gian khổ và cả hy sinh. Có lẽ không có ngôn ngữ nào diễn tả hay hơn chữ rối rít em em...Phút chốc khi xa người con trai nghĩ vậy cũng là thường tình. 
Biết bao điều anh còn chưa nói được
Rối rít trong lòng một nỗi em em
Những câu thơ kết thúc của bài như bỗng thừa ra nhưng đây là tự sự.
Mảnh vườn em vẫn là mảnh vườn xanh
Nơi anh trồng những hàng cây thứ nhất
Nơi ban đầu tình anh ươm tổ mật
Nơi thu sang mây trắng vẫn bay về...
     
Không hề nói đến cái hôn đầu đời cũng không có giận hờn giây lát chỉ có mảnh vườn yêu hiện lên đầy đủ từng lớp trong nỗi nhớ không khắc đậm hình ảnh người con gái trong mảnh vườn em hiện lên bị động vậy mà tình yêu  chảy tràn như ánh trăng êm đềm kỳ lạ mộng ảo đến không ngờ. Càng không nghe tiếng súng không thấy hy sinh hay tiếng hò reo chiến thắng. Chiến thắng nằm sâu trong một tình yêu liên hoàn.  Người đọc tự mà bâng khuâng tự mà trong suốt tự mà nhân lên tự mà đẹp tự mà ngời sáng. Tôi bỗng nhớ màu tím hoa sim của Hữu Loan. Bài thơ như thấy sao viết vậy sự thật trong đời với sự thật trong thơ trùng khít nhau dường không hề sử dụng bất kỳ một thủ pháp nghệ thuật nào thế mà lại sống mãi trong lòng người đọc. Vườn trong phố cũng hao hao kiểu ấy nhưng lại mộng ảo hoá cao hơn. Mộng ảo cao hơn lại gần với hiện thực hơn đó là cái tài không phải nhà thơ nào cũng có. Đó là cái lạ mà dễ chấp nhận nhất trong thơ. Tại sao thế ư? Bởi tình yêu riêng hoà tan trong tình yêu chung vì thế mà tôn nhau có tính độc lập riêng không làm giảm mà làm tăng cái đẹp. Cộng hưởng là sự biểu hiện hai sự vật cùng tần số vận động. Khi cộng hưởng thì vận tốc cũng như gia tốc đều tăng lên đột biến. Trường hợp tình riêng chung trong bài thơ này chính là sự cộng hưởng ấy. Sự tinh tế của một tâm hồn mong manh mới thật sự làm cho mảnh vườn yêu rất gần mà cũng rất xa...mơ thực long lanh...sáng dịu trong lòng người đọc...

Những ngày đầu xuân Canh Dần
VC


Vườn trong phố
LƯU QUANG VŨ

Trong thành phố có một vườn cây mát
Trong triệu người có em của ta
Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật
Vào vườn rồi ong chẳng nhớ lối ra

Vườn em là nơi ngọn gió thường qua
Hoa tím chim kêu bàng thưa lá nắng
Con nhện đi về giăng tơ trắng
Trái tròn căng mập nhựa sinh sôi

Nơi ban mai cỏ ướt sương rơi
Một hạt nhỏ mơ hồ trên má
Hơi lạnh nào bàn tay cầm se giá
Suốt cuộc đời cũng chẳng hiểu vì sao

Nơi ban đêm vọng lại tiếng còi tàu
Bỗng nhớ xa xôi mọi miền đất nước
Nơi bài hát lên đường ta hẹn ước
Nơi góc vườn anh bỏ quên chùm hoa

Tán lá rì rào chao động cơn mưa
Quả lại chín khi mùa hoa lại đến
Những chân trời màu hồng những chân trời màu tím
Những ngôi sao bàng bạc của trời đêm

Nơi lá chuối che nghiêng như một cánh buồm
Cánh buồm xanh đi về trong hạnh phúc
Se sẽ chứ không cánh buồm bay mất
Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi

Dưa hấu bổ ra thơm mát ngày dài
Em cũng mát lành như trái dưa mùa hạ
Nước da nâu với miệng cười bỡ ngỡ
Em như cầu vồng bảy sắc hiện sau mưa

Đến bây giờ đánh giặc anh đi xa
Nhìn lại mảnh vườn xưa thấy hẹp
Biết bao điều anh còn chưa nói được
Rối rít trong lòng một nỗi em em

Rừng thẳm đèo cao anh đã vượt lên
Theo tiếng gọi con tàu ngày bé dại
Vườn không níu bước chân anh trở lại
Nhưng lá còn che mát suốt đường anh

Mảnh vườn em vẫn là mảnh vườn xanh
Nơi anh trồng những hàng cây thứ nhất
Nơi ban đầu tình anh ươm tổ mật
Nơi thu sang mây trắng vẫn bay về...

More...

Em đàn bà - Tập thơ tình với bút pháp hiện đại

By VƯƠNG CƯỜNG




 
 

EM ĐÀN BÀ - TẬP THƠ TÌNH VỚI BÚT PHÁP HIỆN ĐẠI

VƯƠNG CƯỜNG


     

Tôi có nghe mà chưa được đọc 2 tập thơ dành riêng tặng vợ của Aragon với tập Đôi mắt En-xa và Pablo Neruda với tập Một trăm bài sonnnê tình yêu. Nhưng tôi đã được đọc tập thơ EM ĐÀN BÀ gồm 32 bài thơ tình của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đề tặng riêng một người yêu quả là hiếm có ở Việt Nam.

      Đọc tập thơ EM ĐÀN BÀ của Nguyễn Trọng Tạo (NTT) thoạt đầu ta có nhận xét: Em đàn bà chứ không phải em thiếu nữ. Vâng tình yêu ở đây là tình yêu của một người đàn ông từng nếm trải và một thiếu phụ đã qua bao sóng gió dập vùi... Thiếu phụ ấy tôi đồ rằng nhiều lúc trong đời đã thốt lên: ai đưa em đến chốn này/ bên kia thì núi bên này thì sông... Trong mỗi người khi tình yêu đầu đời chớm nở mọi vật xung quanh đều tham gia với tất cả vẻ đẹp thánh thiện hiện có vào tình yêu đó. Không có gì không thành thơ được. Ca dao từng viết: Đôi ta như lửa mới nhen / như trăng mới mọc như đèn mới khêu; Tình anh như nước dâng cao / tình em như giải lụa đào tẩm hương. Vậy thì khi viết những bài thơ tặng người yêu tưởng như không còn là trăng mới mọc hay đèn mới khêu kia NTT sẽ viết như thế nào liệu trái tim yêu có còn những nhịp đập rối loạn như nước dâng cao nữa không liệu anh có thể hiện vẻ đẹp tình yêu xứng đáng khi vừng trăng đã xế đỉnh đầu?

      Tình yêu dù ở tuổi nào cũng là ngọn lửa không bao giờ tắt bài ca không ai hát hết lời. Tình yêu bao giờ cũng là tình yêu thứ nhất bắt đầu bằng tiếng sét tiếng sét ái tình. Tiếng sét ấy đâu có phân biệt quốc tịch xa hay gần già hay trẻ sang hay hèn. Tình yêu bao giờ cũng mang theo trong mình những giây phút thăng hoa đặc biệt và sự phong phú mơ hồ của các trạng thái tình cảm. Tập thơ như một lời tha thiết một thời tuổi trẻ họ lạc mất tình yêu ngày đó em tròn hai mươi tuổi anh bốn mươi đi lạc tới chân trời và khi bóng chiều đã ngả họ lại gặp nhau bao nhiêu dồn nén vì thế mà cháy lên tự nhiên mà cháy và họ bàng hoàng nhận ra:

Ta đã yêu nhau từ kiếp trước

Đến bây giờ tiếng sét bỗng ngang tim

Ôi tiếng sét vạn năm rồi có thể

Sét từ anh và sét từ em

Sau tiếng sét ái tình ấy tình yêu bắt đầu nói bằng ngôn ngữ riêng của nó. Xa cách bao giờ cũng là một nỗi đau buồn thương tổn túc trực trong trái tim yêu. Không gian giăng núi giăng sông trải đầy mây trắng ngăn cách họ. Thời gian như cô ép họ trôi vội vàng không quan tâm đến những sợi tóc tự mình mà bạc nếp nhăn tự mình mà nhăn! Điện thoại cho nhau cốt để nghe tiếng của nhau anh đã nói gì anh không nhớ nữa. Tôi lại nghe văng vẳng bên tai mình câu ca dao tươi rói thiếp xa chàng hái dâu quên giỏ / chàng xa thiếp bứt cỏ quên liềm. Nhưng còn một phía khác với tình yêu khoảng cách xa nhau đã làm cho nỗi nhớ cồn cào hơn và tình yêu nhờ đó cũng có cách thể hiện đẹp hơn. Xa trong tình yêu nỗi lòng trống lạnh và không chỉ trống lạnh. Những đêm như thế dài lắm quằn quại nỗi nhớ vò xé hơn.Ca dao Việt Nam đã thốt lên:

Đêm qua mới gọi là đêm

Ruột xót như muối dạ mềm như dưa

Để vượt qua những đêm như thế cảm nhận được trạng thái buồn thương ấy NTT đã tập đếm. Trực cảm khác lạ bất thường mạnh mẽ cho ta những cảm nhận lạ mà quen dưới cốc nước đường là một hạt hạnh nhân:

Chỉ có vậy mà trời ơi anh đếm

Đếm hoàng hôn rồi anh đếm bình minh

Anh đếm gió đếm mây anh đếm cây đếm lá

Đếm cả tuần chưa tới nụ hôn em

Dù đếm cả tuần bao nhiêu hoàng hôn bình minh đã đi qua nỗi nhớ trong tình yêu là ngọn lửa được đổ thêm dầu cháy lên không gì dập tắt được. Nỗi nhớ là một thuộc tính của tình yêu. Ca dao cũng diễn tả tình cảm này mộc mạc chính xác:
Chiều chiều mây phủ Sơn Trà
Lòng ta nhớ bạn nước mắt và trộn cơm

Thời của công nghệ thông tin không chỉ rút ngắn kỷ lục thời gian để phát triển mà còn giúp cho những cặp yêu nhau rút bớt khoảng cách đau buồn của nỗi nhớ trong tình yêu. Tưởng như xa và đêm không còn đáng sợ nữa. Họ điện thoại qua đêm. Từ điện thoại mọi cung bậc của tình yêu được thể hiện. Như được trút bỏ mọi xót xa buồn đau trong đêm điện thoại ấy như tươi xanh tỉnh lại sau mưa: Trên salon tóc hoe vàng váy ngủ/ Em trò chuyện em cười em mườn mượt mèo ngoan. Mọi gánh nặng của sự xa cách như đã được trút bỏ. Thơ đã giúp chia sẽ cho những yêu thương xa cách.

Đọc em đàn bà ta sẽ giật mình tập đếm hay điện thoại qua đêm cũng chỉ giúp trái tim yêu  như giọt nước khi đang quá khát cơn gió mồ côi giữa nóng bỏng khô rang. Dường như trái tim yêu lại đập rộn ràng hơn nhiều lần sau những cuộc điện thoại như thế. Lửa tình dễ gì dập tắt được. Làm sao có thể gánh đỡ được trái tim yêu xa cách? Không thể. Nhưng rồi tự tình yêu xa cách ấy mách bảo phải làm gì trong cơn khát ấy. Họ lại chát với nhau cũng qua đêm. Chát với người yêu là một bài thơ đau nỗi đau xa cách. Ta nghe rõ tiếng gõ của hai người và thấy nước mắt rơi trên bàn phím rờn rợn không dứt nhói vào lòng cứa vào tim đau đến khi không còn cảm giác đau nữa. Thế là chát /nối lại nghìn cây số / Những chiếc hôn nóng dần thành núi lửa / Những giận hờn đông tuyết ở quanh nhau /.... Chát qua đêm chát vội vàng dăm phút / Chát chông chênh hai đứa hai trời... Những ai yêu nhau trong xa cách sẽ tự gặp mình trong những đêm dài chát với nhau ấy nỗi nhớ có vơi đi không hay là nước mắt sẽ tự chảy trong sâu xa trái tim mình. Mọi chỉ bảo của trái tim yêu cũng chỉ là những cơn bột phát thoả mãn chốc lát mọi hành động cấp cứu chỉ là tạm thời căn nguyên chính của tình yêu vẫn chưa được chữa trị. nó mà bùng phát dữ dội hơn. Đó là tình yêu phải được gần nhau. Ca dao đã nói ước sao ăn ở một nhà / vào đụng ra chạm kẻo mà nhớ thương. Có sự đối ngược của hai trạng thái tình yêu như bất chấp không gian và thời gian nhưng hiện thực vẫn là sự xa cách phụ phàng. Trong Em đàn bà cho ta thấy nhiều trạng thái lạ: anh tìm kiếm cả trăm nghìn file nhớ nhưng đâu cũng gặp rỗng không / Tất cả điện thoại trên thế gian đều tắt/ Tất cả internet đều vi ruts . Cảm giác thời gian cũng rất lạ ngày mỏng dần khi mùa xuân đến có gì đó làm ta đau thắt: Tôi ôm ngây thơ tuổi yêu thất lạc. Ngày chủ nhật lang thang trống rỗng. Có hai câu thơ mà trực cảm từ trái tim yêu thật mạnh liệt tưởng vô lý mà rất có lý: Sân bay những bóng người hoá thạch / Anh muốn bay mà không bay được. Bất kỳ hình ảnh nào trong tình yêu xa cách cũng buồn cũng mang mang nỗi nhớ. Mặc dù vậy nhưng tình yêu có sức mạnh mà không thể có ở các tình cảm khác. Nghệ sỹ dân gian từng viết: Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo / ngũ lục sông cũng lội bát vạn đèo cũng qua. Sức mạnh tình yêu trong em đàn bà được thể hiện quyết liệt tìm đến nhau không gì ngăn cách được. Họ đã chấp mấy nghìn cây số. Mây trắng là bài thơ cuống quýt tràn ngập tình yêu khi hai người gặp nhau mây trắng như mối tình của hai người. Thời gian như ngừng trôi câu thơ đầy tính phát hiện:
Em nguyên thuỷ duỗi dài trên mây xốp
Trắng trong ơi chìm tận tận đáy Tây Hồ
Anh ngụp lặn đáy sâu vớt mùa thu chết đuối
Mùa thu cười trong mắt em ngủ mơ
Hạnh phúc oà thác đổ giữa Đà Lạt và hoa. Tất cả các hình ảnh hai người yêu gặp nhau đầy tràn hạnh phúc.

Anh ôm ngủ một đoá hoa màu nhớ

Một đoá hoa biết nói tiếng dịu dàng

Ru trắng một bài thơ trong suốt của tình yêu. Hơn thế nữa tình yêu đầy đau khổ mà có được. Hãy nghe tình yêu ru:

Ru cô đơn chìm vào da thịt đêm trắng buốt

Ru đau thương hoang hoải dấu lưng trần

Những trắng đêm mỏi thăng trầm bồi lở

Ta sẽ bị cuốn theo lời ru ấy không phải để ngủ mà để thức thương lấy kiếp ngươi đau đớn cả trong hạnh phúc. Ta bỗng như nghe thấy tiếng ru của ai trong đêm mưa gió bão bùng. Hình như trên đời không có hạnh phúc nào có được lại không trải qua đau đớn. Và cũng chính vì vậy khi cầm hạnh phúc trong tay con người nâng niu hơn trân trọng hơn. Hạnh phúc và đau khổ hoà lẫn vào nhau trong niềm vui vẫn ẩn chứa những nỗi buồn xa vắng:

Trước mặt sau lưng chập chờn ảo mộng

Đêm tan vào hoang vắng tiếng ru mưa...

Em đàn bà cho ta đi qua và chứng kiến biết bao nhiêu trạng thái buồn vui hạnh phúc và khổ đau. Ta vừa chứng kiến những giây phút hạnh phúc rồi lại chia tay như một giấc mơ. Cảm giác rỗng không đơn độc đâu đó lại tràn về.

Anh cây chổi tựa mòn góc bếp

Anh cái chảo mốc meo

Anh con mèo đói kêu khan

Anh con chồn hoang ngủ vùi trong hốc tối

Em đàn bà đã khép lại một vòng tròn lấp lánh tình yêu qua nhiều trạng thái sống trạng thái yêu. Từ tình riêng Em đàn bà đã đưa đến cho mọi người vẻ đẹp được chia sẻ. Khi đọc Em đàn bà không hiểu sao trong đầu tôi những câu ca dao luôn chực chảy. Thơ NTT viết trong thời văn minh của kinh tế thị trường toàn cầu hoá vun vút trôi khác hẳn với ca dao xuất hiện trong một thời chậm chạp tù túng. Thơ NTT phảng phất hậu hiện đại với ngôn ngữ bè mảng róng riết tung phá mà vẫn gần gũi với tâm hồn Việt đôn hậu đa cảm. Có cảm giác trong mỗi bài thơ của NTT thường có hai bài thơ lồng vào nhau một rất dân tộc một rất hiện đại. Ta dễ dàng kiểm chứng qua Taxi Ru trắng Đà Lạt và hoa...

      Tôi tin khi tôi nói thơ NTT mang tính hiện đại sẽ có nhiều người đồng ý. Nếu chúng ta quay lại nhìn phía sau đội quân thu dung văn học cũng trùng điệp lắm. Văn học nước nhà đang giao ban mà thiếu người nhận. Những nhà thơ lớp trước mà viết hiện đại được như NTT không nhiều. Thơ NTT không khư khư ôm lấy quá khứ anh biến hoá năng động trong phát hiện nội dung và cách thể hiện tâm hồn luôn luôn mở. Ta không thấy NTT già hay trẻ mà tâm hồn anh là như thế vượt lên hoà nhập với thời mình sống qua trải nghiệm của chính mình. Ra xun Gam Za Tốp có lần đặt câu hỏi giữa tôi và bố tôi ai già hơn ai? Một câu hỏi chỉ có nhà thơ lớn mới đặt ra được. Thì ra tâm hồn chứ không phải tuổi tác. Tôi đã thấy nhiều người trẻ lại viết rất già và bế tắc. Nhà thơ có thể bế tắc nhưng cuộc  sống  không thể  bế  tắc. Nếu xét theo quy luật hình thái kinh tế xã hội chúng ta đang ở một trình độ rất thấp trên con đường xã hội hoá. Nhưng lịch sử lại cho phép và mở ra các điều kiện thuận lợi về thời đại để có thể nhảy vọt hội nhập. Thực tế cho thấy ai có tư duy năng động và nhạy bén thì khoảng cách gần hơn với yêu cầu của thực tiễn mới hơn. Thơ Em đàn bà của NTT như một thành công trong sự vượt thoát đó.
    
Ta yêu Em đàn bà bởi vì trong bối cảnh hiện nay của đất nước con người NTT đã nói được tiếng nói riêng với nhiều câu thơ giàu thi ảnh phản ánh tình yêu thời nay và qua bút pháp hiện đại mà không làm mất đi truyền thống từ trong cấu tứ đến cảm xúc và ngôn ngữ. Gấp tập thơ em đàn bà lại ta bỗng thấy vẻ đẹp của tình người tình đời tình yêu con người và thiên nhiên sau bút pháp hiện đại lấp lánh hồn dân tộc...  

 

Hà Nội 25.4.2009

VC

 

More...

Lời giới thiệu tập thơ KIỀU MÂY của H.T.K-VC

By VƯƠNG CƯỜNG


Lời giới thiệu tập thơ
KIỀU MÂY của HUỲNH THÚY KIỀU

TS.VƯƠNG CƯỜNG

      Tôi vừa nhận được thông tin từ tác giả cho biết tập thơ KIỀU MÂY đã in xong và đang phát hành. Nhân dịp này tôi xin đăng lại nguyên văn lời giới thiệu tập thơ KIỀU MÂY của tôi và trích đăng ba bài thơ để bạn đọc tham khảo. Xin chúc mừng tác giả-HUỲNH THÚY KIỀU.


      Từ hơn 100 bài thơ phần lớn đã được giới thiệu trên những tờ báo văn nghệ uy tín hàng đầu Việt Nam chọn lọc 36 bài in tập Kiều Mây Huỳnh Thuý Kiều (HTK) lần đầu tiên chào bạn đọc.


Bìa Nhà thơ nhạc sĩ: NGUYỄN TRỌNG TẠO



More...

Thơ Nguyễn Phan Quế Mai- VC

By VƯƠNG CƯỜNG


Thơ Nguyễn Phan Quế Mai
VƯƠNG CƯỜNG

 

Thơ Quế Mai

Tôi đã đọc Quế Mai nhưng chưa nhiều chưa kỹ vẫn thấy có những câu thơ lấp lánh nhẹ nhàng. Trong đời tôi vẫn nể lắm những người có đức tính nhẹ nhàng mềm dẻo. Nhưng tôi không lấy đó làm công tghức để rồi áp đặt cho ai đó. Tôi vẫn thấy mỗi phẩm chất đều có cái hay riêng tuỳ vào văn cảnh cụ thể. Với Quế Mai tôi vẫn thích Quế Mai cứ thế và như thói quen khi nghĩ về Quế Mai tôi vẫn nghĩ như thế.
Thơ cốt lạ nhưng đẩy cái lạ đến mức quên những phẩm chất khác của thơ tôi vẫn nghi ngờ. Nếu chú ý hơn một chút nữa hiện nay có nhiều người cổ động cho những thơ như thế. Trong khung cảnh đó đọc Quế Mai tôi rất mừng.

VC




More...

Nỗi buồn khuê các... VC

By VƯƠNG CƯỜNG



Nỗi buồn khuê các...

VƯƠNG CƯỜNG
( Đọc bài thơ RỒI MỘT NGÀY của TUYẾT NGA )


      Thơ Tuyết Nga rất sâu rất riêng rất gần mà cũng rất xa rất quen mà cũng rất lạ . Cô gái chàng trai nào nông nổi cũng tưởng yêu được ngay . Nhiều chàng nhầm mà không hề biết mình nhầm ! Hình như có một thiếu nữ trong khuê các...   
      Tất cả chỉ hiện lên trên nét mặt rạng rỡ cả vui  buồn đau khổ và hạnh phúc . Chàng trai nào muốn làm quen cũng phải là người trong mình có nhiều phẩm chất nhiều đến nỗi phong thái và sắc mặt bản lĩnh như không có gì cả . Lòng thì dậy sóng mà cử chỉ vẫn như không . Cô gái khuê các sinh ra trong một gia đình gia giáo có truyền thống học thức nhưng học thức ấy sát với đời sống quanh mình . Lẫn vào trong bùn đất lăn lóc với nắng mưa nhưng không bẩn áo bao giờ . 
      Hoàng tử ơi muốn yêu hãy xem lại mình trước khi bước qua cái cổng vòm cong cong cổ kính hình như nở bung một dàn hoa giấy một bàn tay thon thả chan hòa với kiến trúc xung quanh một chiều trời xanh và gió thoảng. Nhưng khung cổng lại rất thẳng như mời bạn bước vào.   
      Tôi cảm thấy thơ Tuyết Nga như vậy chẳng biết có đúng không. Ngay như bài
Rồi một ngày này bạn có thấy có nét buồn khuê các như tôi vừa nói không ? Tôi có cảm giác thiếu nữ này nhìn thoáng qua biết hết mọi sự vật quanh mình . Muốn biêt nàng là ai thì cũng chỉ còn một cách ngắm nàng lịch lãm từ xa và tự biết . 
      Thơ như vậy thật khó bình lắm . Nó tinh tế quá hình như hễ muốn nói một điều gì về nó ta đã thô mất rồi. Tôi đọc thơ Tuyết Nga thì thấy sợ như thế đấy . 
      Có khi tôi muốn thử bình bài thơ ấy. Muốn lấy cái hồn nhẹ thoảng để nói về một cái hồn như hương như hoa như mùi thơm nồng nàn của rượu hay là hương gì chưa rõ tên nhưng rất quyến rũ .         
      Nhưng tôi cũng biết dù bình hay đến bao nhiêu cũng chỉ là một phần rất nhỏ của bài thơ . Tác phẩm bao giờ cũng có trách nhiệm sống lâu hơn tất cả các lời bình . Bài thơ là người mẫu mà lời bình là họa sỹ ...
Thế rồi tôi ngước lên nhìn cái cổng vòm có dàn hoa giấy ấy một lần nữa rộn ràng lẳng lặng quay đi...



Rồi một ngày...

TUYẾT NGA

Rồi một ngày như đá
phong rêu trơ trọi lối mòn
anh sẽ nhớ một trời thu cũ
em rụng về như lá trước anh.

Rồi một ngày như khói
rỗng không buồn lả mái nhà
em sẽ khóc một ngày nắng hạ
anh đổ về như sóng quanh em.

Ngàn nỗi âm thầm rơi trước heo may
ngàn mảnh vỡ giữa khung trời hụt hẫng
gầy trên tay và xanh xao trên đất
những mảnh vỡ rưng rưng ngàn nỗi mong chờ.

Quá khứ thẳm sâu day dứt không ngờ
những khát khao bạc trắng
những nếm trải đắng cay đẫm mềm hạ vắng
nỗi cô đơn dằn giữ vô hồi.

Em nói những lời chợt đến trên môi
và anh quay đi
lưng chừng ký ức...
rồi một ngày bạc nắng ngoái tìm nhau
cả trời thu mục nát
cả biển sóng đã khô thành cát
miên man năm tháng vô thường.
                                      
Preview

More...

Thơ ơi em đấy phải không?- VC

By VƯƠNG CƯỜNG


Thơ ơi em đấy phải không?
VƯƠNG CƯỜNG


Tôi lạc vào mê cung thơ của vnweblogs. 
     
Tôi say với vẻ đẹp dân giã mà hiện đại rất thực rất tình của HTK. Thơ Huỳnh Thuý  Kiều căng  tràn  sự  sống ánh sáng oà ra
ở cuối con đường. Niềm tin yêu mãnh liệt thiêu đốt của ngọn lửa tình yêu tự nó đã biết đi về ánh sáng. Cảm  xúc  và ngôn ngữ trong thơ Huỳnh Thuý Kiều như ánh trăng chảy tràn qua tóc bênh bang đất trời như cây Đước vặn mình hiên ngang mỉm cười trước sóng gió cả bốn mùa đều giao hoan sống động. Tôi chưa đọc ai lại thấy đặc sản trong thơ nhiều như thế. Không gian thơ chị mở ra rộng dài cùng đất nước mến yêu tình yêu trong trái tim chị là ngọn lửa không bao giờ tắt là bài ca không ai hát hết lời. Hôn vào lòng bàn tay cho đỡ nhớ thật hiện đại phải không
Đôi bướm lạc tự tình cõng trên lưng màu nắng/ Ngơ ngác mình em hôn vấp phải lòng bàn tay ...
      Tôi mê mải trước những chiều trung du của Hà Linh. Một giọng thơ mới lạ với Hà Linh anh không cần phải tự xoá bỏ mình trước những vần điệu . Khi cuộc  sống  phát  triển  quá  nhanh hình  thức thơ truyền thống  không thể  gói  hết c ảm xúc cứ căng tràn và tự chảy trong cái vỏ ấy chỉ có thơ mà thôi  thơ  không bao giờ  bị  bó  buộc  bởi  bất  kỳ  quyền  lực  nào . Chiều trung du lục bát như giãy dụa thưa kiện cuối cùng vẫn phải nhừơng cho cảm xúc của anh đang dâng trào. Rạ rơm bó lại cái thời non xanh.
      Với Phan Chí Thắng và Đoàn Văn Nghiêu tôi phải đọc kỹ nhiều lần bỏ qua những bài mình không thích. Tôi yêu cái tinh tế trong thơ hai anh. Mịn màng đêm đầy cảm xúc mới và lạ rất khác với Phan Chí Thắng trước đây tôi đọc. Những hạt hôn rơi trong cơn mưa. Anh đã giải thoát mình trong rời rạc của cảm xúc ngôn ngữ cũ và ở dạng mệnh đề. Tôi thích chiều hồ tây bảng lảng Đường Cổ Ngư như cánh võng ru trong thơ Đoàn Văn Nghiêu. Chiều hồ tây ấy như bồng bềnh trong những chiều cuối thu thấp thoáng đông về.
      Tôi nhận ra Tóc Nguyệt ngay trong một đêm khuya ngồi đọc chị. Thơ Tóc Nguyệt đang vươn về hiện đại chị bước đi trên một bãi cát như chưa hề có dấu chân ai .

tự làm bóng đêm
pha loãng nỗi buồn
đêm cắn đêm vỡ tối
ngày đắm ngày chìm em
câu thơ ngụ cư trên ngực gió
đánh đắm mùa đông mắc cạn
      Các tác giả từ Hà Nội đến mũi Cà Mau những bài thơ trên đều sang trọng hồn lấp lánh và hiện đại tận cùng lại rất dân tộc. Một lần nữa lại chứng minh thơ tự nó sinh ra thể loại thể loại không sinh ra thơ không có cái lồng nào có thể nhốt được thơ...Blogs tưởng là nhật ký cá nhân nhưng không chỉ thế nó lại trở thành vùng trời mới cho thơ bay lượn...

Vương Cường

Preview



Hôn vào lòng bàn tay cho đỡ nhớ

HUỲNH THUÝ KIỀU

Nén một tin nhắn gởi về phía anh
Đêm chật chội
Không đủ chỗ cho buồn thai nghén
Không có cách đo lường
Nên buồn cứ tràn ra hỗn loạn ...

Vin vào cây đước buổi mùa đang nhựa
Muốn đốt cháy hoàng hôn ứ đầy áo sóng
Kéo co hạnh phúc vừa ươm mật
Thắp sáng khoảng đồng đen
Để cho anh thấy dấu vết đi tìm em nơi cuối đất

Xây nhà trên mảnh vườn phù sa
Náo nức lời xanh như cỏ
Nỗi nhớ ám khói
Thả dốc hy vọng
Giật choàng dự cảm gió mưa

Thời gian chầm chậm trôi nghe rõ từng giây khi chiếc kim đồng hồ thở
Cố ru bằng âm điệu chót vót
Nàng tiên cá khỏa thân bên bể nước
Đôi bướm lạc tự tình cõng trên lưng màu nắng
Ngơ ngác mình em hôn vấp phải lòng bàn tay ...

...
Email cuối ngày trong inbox
Làm sao để bay đến bên nhau ?
Yahoo chực khóc
Và em và anh
Hôn vào lòng bàn tay cho đỡ nhớ ...

Cà Mau 30.7.2007
 H.T.K
Preview



Chiều trung du

HÀ LINH

Hoàng hôn say 
lướt khướt chiều
vịn mòn con dốc 
vịn xiêu vườn chè

Nắng thắp vành nón mang về dấu chân vùi lại đường quê
Ngóng người 
đợi chờ giấu lửa vào đồi
rạ rơm bó lại cái thời non xanh

Người đi đi với bình minh
Chiều rơi rơi lệch chòng chành Trung du
Ừ thì... mòn mịn bây giờ
ngàn xưa đá sỏi ngàn xưa đi về

Tre gai cào gió thẫn thờ xước đau ru khúc vọng chờ 
Ngày trôi 
gánh chiều đổ ngược vào trời
Đêm trôi cởi gió trắng đồi mê man

Thu hóa cũ
đợi hóa mòn
dẫu chiều hóa úa
đêm còn trăng treo 

(Hà Nội - Phú Thọ 10/2008)

Preview


Mịn màng đêm
(thơ gửi vào thơ)
PHAN CHÍ THẮNG

Mịn màng đêm
Dòng sông ảo giác êm đềm
Những hạt hôn rơi trong cơn mưa
Em hiện lên không gần không xa ngôn từ quên lãng
Bình minh anh cung đàn xưa chập chờn giấc mơ trĩu nặng

Em đến từ miền lạc loài ký ức
Xa xôi khóm cúc đắng với những hạt sỏi vàng mờ
Sóng chìm bão lặn trầm tích đáy biển thơ
Dải lụa trăng bịt mắt hồn không khóc

Anh kết những vì sao vòng kim cương lấp lánh tóc
Thay cho nỗi buồn dai dẳng xám hồng cầu em
Hàng đêm dòng sông sẽ trôi xuôi về phía êm đềm
Giấc mơ yên bình em ngủ trên đài hoa nở

Anh hiện lên không gần không xa không hơi thở
Bình minh em cung đàn ngân mới như vẫn ngàn năm

Đêm nay mịn màng
Những hạt hôn rộn ràng mưa vào mùa hè lá bàng chưa kịp đỏ.


Preview



Chiều hồ tây
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


Mặt trời vàng rơi phía bờ xa
Sâm Cầm lạc đàn kêu hốt hoảng
Phảng phất heo may
Khói sương lãng đãng
Chiều Tây Hồ!
Vô cớ nỗi buồn thu.
*
Đường Cổ Ngư như cánh võng ru
Chùa Trấn Quốc hương trầm lan toả
Liễu đợi ai
Buồn! không nghiêng ngả
Nghe phủ Tây Hồ chuông thỉnh
Lắng hư không.
*
Tôi chạnh lòng thấy ngấp nghé đông
Ghế đá lạnh
Khoảng đợi chờ để trống
Nỗi nhớ bồng bềnh nhấn mặt hồ chìm sóng
Người có nóng lòng?
Tôi đợi trước mùa thu.
*
30.09.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Preview



Câu thơ ngụ cư trên ngực gió - ngày...
TÓC NGUYỆT

Trên đỉnh nhớ ngày đông
khai sinh một lần Tuyết
tuyết băng băng. Cóng...!!!
như minh thị cho nỗi gian nan con người khi được làm người
những bến bờ khuất lấp
hằn lên bao tiếc nuối
phấn son gieo đuối mặt buổi đi về
bên kia bờ tuyệt vọng nỗi đau vẫn trì ngự
những hy vọng chỉ làm nhức nhói câu thơ trong vắt bắt nguồn từ tuổi thơ...

Từng mùa đi

từng đông về đếm tuổi
gom những kí ức trĩu trĩu từ ngàn vạt mây bươn bả
tích tụ... Rơi!
vỡ choang ly rượu hồng ngày nao
mưa trố mắt nhìn trời
long lanh chiếc gương soi biến dạng

em soi vào đó tình yêu gãy khúc
phản chiếu những ảo vọng cơ hồ ngoi ngóp em...

Sẽ không có câu trả lời cho những linh cảm...!?
quyền năng bóng tối và nỗi cô đơn
thúc dục em tìm đến sự hoàn thiện

Em!
con ốc mượn hồn
đốt nến soi thơ ai và tập viết... tặng mình
nến ràn rụa... em âm thầm tự chúc
tự làm bóng đêm
pha loãng nỗi buồn
đêm cắn đêm vỡ tối
ngày đắm ngày chìm em
câu thơ ngụ cư trên ngực gió

đánh đắm mùa đông mắc cạn
câu thơ sám hối
em - Thiên sứ hay Tội đồ ?
em - tín đồ không giáo hội

ĐỜI! được viết hoa trong lúc này. Tất bật!

tỉ mẩn từng con chữ và số...
đường chênh vênh ngồi nhặt tuổi rơi
định phận TAN CHẢY
                                     TUYẾT 
                                                  tôi  
                                                        rơi...!

Tự viết tặng cho ngày...
Sài Gòn - Rạng ngày 05/11/2008


Preview

More...

Theo Huỳnh Thúy Kiều thả diều trên bầu trời cổ tích - V.C

By VƯƠNG CƯỜNG


   Đã qua vùng cổ tích giờ còn lại mình ta vẫn dìu dặt bên tai  những tiếng sáo diều êm đềm và bầu trời xanh xanh lắm . Ta rơi vào một trời thơ mộng cùng nhà thơ Huỳnh Thúy Kiều thả diều và ngắm mây trôi  trên bầu trời xanh biếc ấy ...

 

More...

Vũ Thanh Hoa vô thức gọi tên mình ... V.C

By VƯƠNG CƯỜNG


Vũ Thanh Hoa vô thức gọi tên mình ...

VƯƠNG CƯỜNG

( Đọc bài thơ MƯA THÁNG SÁU của nhà thơ VŨ THANH HOA )

Preview


       Mưa vẫn còn gió vẫn còn trời vẫn còn mưa còn gió . Nhưng tất cả đã hòa vào thành duy nhất một cơn mưa mưa lòng . Cơn mưa chưa bao giờ dứt bài thơ cũng chưa bao giờ kết thúc nỗi lòng thiếu phụ cứ thế mà lạnh mãi ...




More...

Tuyết Nga treo đèn lồng vào ngọn gió - V.C

By VƯƠNG CƯỜNG

 


Tuyết Nga
treo đèn lồng vào ngọn gió

VƯƠNG CƯỜNG

( Đọc bài thơ MẮT của nhà thơ TUYẾT NGA )


      Nếu thơ là mới thì đây là mới. Tuyết Nga không đứng ngoài cuộc mà nhập hồn vào những người không nhìn thấy được mặt trời . Nhập hồn cũng đâu dễ nếu không có trong trái tim mình một sự đồng cảm đặc biệt . Nhưng cứ cho rằng Tuyết Nga nhập được hồn đi chắc gì đã có thơ . Thật đáng mừng Tuyết Nga không những nhập được hồn trở thành người khiếm thị mà còn có thơ thơ rất hay.  Ra-xun Gam-za-tóp có lần viết người mù mắt có tài nhìn thấy được nhiều hơn người sáng mắt bất tài . Tuyết Nga giờ đây vừa  trong vai người khiếm thị nhà thơ đã thấy những gì ? Đã thấy rất nhiều :

 ... trong cơn mưa mầm cây lại hồng hào đến thế
    ước nguyện của đất đai cỗi cằn dâng lên náo nức
    những âm thanh toả hương.

      Người khiếm thị nhìn bằng trái tim ! Những hình ảnh  thấy đều rất tươi vui trong sáng và tràn đầy sức sống . Chỉ vài đường lượn ta có thể biết con chim nào bay giỏi . Mới ba câu thơ thôi Tuyết Nga đã làm người đọc sửng sốt rồi . Ta sẽ còn sửng sốt hơn   người khiếm thị không chỉ nhìn thấy mà còn có những suy nghĩ  sâu sắc và giàu liên tưởng cái nhìn thấy chỉ là cái cớ làm nền cho sự suy nghĩ thôi . Người khiếm thị đã nghĩ như thế nào họ nghĩ như thế này đây :

 ... con đường chỉ dài tới nơi bàn chân mình chạm tới
     lòng vô cảm nghĩa là ngày cũng hết
     mặt trời đã có lúc xanh xao.

     Có lúc nỗi buồn mang hình ngôi sao
     lấp lánh sáng đáy hoàng hôn vắng gió
     có lúc niềm vui mang hình mảnh vỡ
     rơi long cong xuống ngày tháng khê nồng.

      Nếu thơ là lạ thì đây là lạ lạ trong mỗi chữ mỗi câu . Ta nói thơ Tuyết Nga lạ là lạ trong cách cảm  cách nhìn cách nghĩ cách sử dụng  ngôn ngữ  như thế. Cái lạ nào cuối cùng cũng là cái quen ! Vì nó là một phần của cuộc sống . Nếu lạ mà lạ hoắc thì mất thì giờ làm gì với Tuyết Nga nhỉ ? Lạ nhưng lại gần gũi đời sống từ đời sống  chỉ có ta không thể nói như thế được . Khi Tuyết Nga "nói" và " thấy " thì hình như ta muốn ồ lên ta cũng nghĩ như vậy :

      chợt thấy bầu trời ngay trên ý nghĩ
       thấy ước mơ như những chiếc đèn lồng treo vào ngọn gió
      thấy những bông hoa không màu.

      Nếu trái tim không mù loà
      quờ tay là thấy được hồn nhau
      thấy được cả những giấc mơ côn trùng dấu dưới nhành cỏ   
biếc...

      Nếu thơ đòi hỏi từng chữ long lanh và tự tỏa sáng thì đây ít nhất 80% chữ được dùng long lanh tỏa sáng . Nếu thơ thể hiện tấm lòng cao thượng thì đây một tấm lòng cao thượng mà không khiên cưỡng nó tự nhiên như vốn có thế . Nếu thơ đòi hỏi một đội quân ngôn ngữ  biết sắp hàng ngay ngắn trật tự để phô  bày hết cái đẹp vốn có của mỗi chữ mà không có chữ nào bị  che khuất thì đây đội quân chữ nghĩa Tuyết Nga  dùng  thật ngoan hiền mà được giáo dục ở đẳng cấp cao . Nếu thơ  yêu cầu cảm xúc đầy đặn từ đầu đến cuối thì đây từ đầu đến cuối chất keo cảm xúc dính kết làm cho bài thơ còn lại nhưng tiếng thở hổn hển những sự mơ màng thoát ra từ thực tế và cuối cùng làm cho ta bỗng đẹp hơn từ trong ý nghĩ làm ta  sống nhiều hơn trách nhiệm hơn.

      Nói đến mắt Tuyết Nga muốn nói đến một cách nhìn nói lúc này thật nhiều ý nghĩa và cần thiết . Trong đời sống biết bao nhiêu người sáng mắt mà có gì ngăn cản họ trong những việc cụ thể  làm cho họ không thể nhìn thấy tận đáy ? Biết đâu trong số đó có cả chính ta . Bài thơ Mắt được viết từ gợi ý ở  trường khiếm thị nhưng đích đến lại cho những người sáng mắt . Nhìn cuộc sống bằng trái tim nhân hậu thật đáng quý nhưng chưa đủ phải nhìn bằng trí tuệ nữa ! Trí tuệ đó được thể hiện qua thế giới quan Triết học . Thơ không phải triết học thơ là thơ thôi nhưng nếu thiếu tính triết học thì dù mới  đọc thấy hay nhưng vẫn chết yểu là không tránh khỏi . Thơ sống lâu ngoài thơ ra lẫn vào thơ không bóc tách được chính  là tính triết học của nó . Ở bài thơ này trên bình diện vừa nói bài thơ muốn nói đến cái nhìn phải từ trái tim nhân hậu  vận động và phong phú tôn trọng nhiều phía nhiều chiều để tránh chủ quan  hiểu cuộc sống như nó có    nhìn qua có gì như hỗn độn thiếu ngăn nắp . 
      Có một thế giới quan khoa học thì người mù vẫn nhìn thấy được nhiều lắm !  Người sáng mắt thiếu   liệu có thấy được mặt trời không ? 
     Tuyết Nga đã treo được  đèn lồng vào ngọn gió !

 VC


MẮT

TUYẾT NGA

( viết ở một trường khiếm thị )

Nếu không có một ngày thử nhìn bằng đôi mắt em
tôi đâu hay trong cơn mưa mầm cây lại hồng hào đến thế
ước nguyện của đất đai cỗi cằn dâng lên náo nức
những âm thanh toả hương.

Không có một ngày thử nhìn bằng đôi mắt em
tôi đâu biết con đường chỉ dài tới nơi bàn chân mình chạm tới
lòng vô cảm nghĩa là ngày cũng hết
mặt trời đã có lúc xanh xao.

Có lúc nỗi buồn mang hình ngôi sao
lấp lánh sáng đáy hoàng hôn vắng gió
có lúc niềm vui mang hình mảnh vỡ
rơi long cong xuống ngày tháng khê nồng.

Thử nhìn bằng đôi mắt em
chợt thấy bầu trời ngay trên ý nghĩ
thấy ước mơ như những chiếc đèn lồng treo vào ngọn gió
thấy những bông hoa không màu.

Nếu trái tim không mù loà
quờ tay là thấy được hồn nhau
thấy được cả những giấc mơ côn trùng dấu dưới nhành cỏ biếc...

TN



More...