Thoáng Quy Nhơn

By VƯƠNG CƯỜNG


 THOÁNG QUY NHƠN                        
              VƯƠNG CƯỜNG

                              


 Tiếng sóng vỗ ngang lưng chừng phố
 nắng lơ ngơ biển dấu ở phương nào

 Xe hoa đỏ rộn chiều mưa bạn
 gió nhú chuồng trai trẻ ngóng theo  

 Em yêu mến yêu đến mềm như thể
 mây suối hoang chớp động một làn mi

 Trời xanh hát sau màu dừa bát ngát
 mẹ bước đi bạc lóa con đường

 Những ngôi sao vỡ tổ sân trường
 tỏa tám hướng chạy về ký ức .

                1 - 2008
                   VC

More...

Không nói - Thơ Vương Cường

By VƯƠNG CƯỜNG

   KHONG NÓI 
       VƯƠNG CƯỜNG 

                 
             Preview


Em ngồi bình thản ở bên anh
lặng lẽ trời thu lặng lẽ xanh
mây ngả  vai chiều hoa chín nụ
se sẽ lòng thu với lá ru . 

Một chút sắc vàng yêu mến ơi !
anh mang mây tím trải  em ngồi
một thoáng mơ hồ mơ hay thực
anh từ sâu thẳm bỗng rơi rơi .

anh thấy con đường hoa trước mặt
sương giăng lụa nắng ngả ngơi chiều
thời gian dừng lại nhoà chân tóc
mình yêu đâu phải nói lời yêu !  

                    12-2007 
                       VC

 
 Preview

             
                                     
                                 

More...

Hi Vọng - Thơ Vương Cường

By VƯƠNG CƯỜNG

         HY VỌNG
                    VƯƠNG CƯỜNG
                                    
                  Preview


Đồng hồ vật vã đêm mảnh trăng ô tròn lại khuyết
điện thoại hết tiền hoang mang cách biệt
anh vụng về rơi méo hư vô
tiếng nấc ngọn đèn cố cháy
cố cháy lên phương ấy em chờ .
 

Dốc cơn mưa câm lặng
tạnh phương trời không trăng
cổ tích mang mang ngỡ ngàng sống sót
thoát miền khát suối ngần rỏ máu
tung hoa mây tím chuyển về em .
 

Đêm nhói lòng ngôi sao lạc bạn
Lìm kìm đớp hụt quả bần mơ
Hồ tây vò mây già trước tuổi
em trở về giông bão lặn vào thơ .
 

Khoác liễu Hồ Gươm vương nét em
đường Cổ Ngư bốn mùa rộn gió
trăng thả vàng mơ màng ngoài ngõ
bình minh thả hồn đỏ đội chân mây
.
  
                        
                 12-2007
                            

                      vc

More...

ANH MANG VỀ CHO EM - THƠ VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG

ANH MANG VỀ CHO EM

                               VƯƠNG CƯỜNG


                                    
Anh mang về từ Trường sơn cho em
 kho cổ tích giấu bao điều bí mật
 những giọt nắng hiếm hoi rơi trên đất
 anh nhặt lên và tiếc ngẩn ngơ .

 Rừng Khộp dày ào ạt cơn mưa
 cơn mưa đến chẳng bao giờ hẹn trước
 cái bếp bò chênh vênh mép nước
 cái xoong cái nồi không kịp nhặt lên .

 Ba lô anh đầy sao 
 khi tối đến sao rắc dày mặt đất 
 bọn anh lẫn giữa ngàn sao ấy 
 tiếng nói bay lấp lánh cũng sao 

 Vách dựng cao năm mươi mét cheo leo 
 cô công binh vắt vẻo ngồi tra kíp 
 câu hò choàng lên đoàn quân leo ngược 
 lá cờ rạo rực bọn anh đi 

 Chông chênh chông chênh chông chênh
 võng lính trẻ chao trên mặt nước 
 võng lính già khép dưới vòm cây 
 cả rừng đêm trăng đến tụ đấy .

 Nơi cửa rừng bỡ ngỡ cỏ tranh xanh 
 con đường đặt vừa bàn chân trườn vào tiếng súng 
 anh lên đường nhẹ nhàng thoáng chợt 
 em ! những câu thơ trong dầu hành quân .

 Anh mang về từ chiến trường cho em 
 trước cửa mở bọn anh nằm không thở 
 bóng đen của đêm trùm lên bóng đen của chó 
 nghe đỉnh đầu một mảng tóc day day .

 Anh mang về từ chiến trường cho em 
  phút hồi hộp trước giờ nổ súng 
 phút đói khuỵu chân ngủ ngồi ngủ đứng 
 phút bới tìm xương thịt bạn đem chôn .

 Anh mang về từ chiến trường cho em 
 vớ tiếng hát vu vơ chiều tháp pháo 
 phút cắm cờ đất trời như bão 
 ôm nhau cuống lên máu bạn chuyển tim mình 

 Anh mang về tất cả cho em ...

                                  1976

More...

PHÍA SAU VÀ PHÍA TRƯỚC - THƠ VƯƠNG CƯỜNG

By VƯƠNG CƯỜNG


 PHÍA SAU VÀ PHÁI TRƯỚC   
                    VƯƠNG CƯỜNG


                       
 Phía sau và phía trước
 cứ giằng xé trong anh

 Phía sau là dòng sông trôi nhanh
 con thuyền mỏng dịu dàng ai uốn nhịp
 một tiếng hò ngân lên rồi tỏa khắp
 bông hoa nở rồi dâng mãi hương .

 Lùng nhùng trong thép gai phía trước trăng lên
 bom nổ bầm đen góc trời máu ứa
 một phút sống giống chiếc chì xanh đỏ
 cái chết đã chen hơn nửa phút rồi

 Phía sau trong khóm lá ai cười
 mẹ tung con lên trời rồi thơm bé
 em ngước lên hồng hào tuổi trẻ
 một tấm dù quàng qua vai anh .

 Phía trước không có đường
 cứ rẽ bom bám cây mà vượt 
 đêm vượt lầy mưa nhầy dép tuột
 rẽ lá nhìn hồi hộp xuống Cầu Hai .

 Phía sau tiếng ai giảng bài
 mà ngọn nắng bâng khuâng người ra trận
 tấm bảng đen mờ mờ bụi phấn
 làm anh đọc nhầm một chữ Tiên .

 Để cho anh xấu hổ đến bây giờ
 khi kéo pháo lên đỉnh hai ngàn lặng lẽ
 lá khô ơi lá khô rơi nhiều thế
 giặc cởi trần nhìn ta .

 Khi phía sau cơn gió bay qua
 có làm động giấc mơ em hồi hộp
 em ẩy cửa nhẹ nhàng và rét
 gió đêm về ríu mãi ngọn tre .

 Đồng đội anh ngã xuống đang nằm
 anh ôm súng phía trước nhìn ráo hoảnh
 mảnh pháo còn tươi áo bùn đọng ngấn
 giữa đạn bom thêm thấu hiểu lòng người .

 Anh quay về phía sau xa xôi
 bỗng thấy lửa không còn rát nữa 
 chẳng ngơ ngác giữa ào ào cây đổ
 con sóc chuyền thoăn thoắt trên cành cao .

 Vừng trăng lên . Ồ em đấy ư
 em đón anh với nụ cười trẻ mãi :
 tất cả sẽ đi qua chỉ có lòng người ở lại
 anh mang về tất cả cho em .

 Dấu chân anh theo chiều dài đất nước
 dẫu trăm miền vẫn hội tụ về em
 em vừa ở sau lại vừa ở trước
 con đường nào em cũng hóa giao liên .
             
                        1976

More...

Một mình - Thơ Vương Cường

By VƯƠNG CƯỜNG

                         MỘT MÌNH

                        VƯƠNG CƯỜNG


                           
 Rừng thông ngàn người trông xuống
 gió nghệ sỹ lướt trên phím đàn
 mùa xuân rừng nến rưng rưng sáng
 con gái trăng lấp loáng áo dài
 con trai mặt trời rừng rực lửa .

 Gió nghệ sỹ thôi đừng chơi đàn nữa 
 mùa xuân ơi tắt hộ nến đi
 con gái trăng không mặc áo dài
 con trai mặt trời đừng đốt lửa .

 Vắng ánh mắt em ngày thành hoàng hôn
 vắng nụ cười em anh thành vô hồn
 muốn được dắt em lên đỉnh núi 
 muốn được tìm em quanh gốc thông .

 Rừng thông ngàn người trông xuống 
 đẫm mắt buồn anh ngước trông lên .

 

More...

Giọt nước - Thơ Vương Cường

By VƯƠNG CƯỜNG

     GIỌT NƯỚC
     
VƯƠNG CƯỜNG

                                   

Đất mang ngàn vạn tươi xanh
biếc cả ngàn dâu mịn màng ký ức
biếc bãi ngô non ém thời cơ cực
biếc cả cánh đồng con gái xanh dâng .

 
Đất mang ngàn hoa rực hương
trải đoá vàng nuôi thời  thơ ấu
trải đoá hồng chín mọng môi em
trải đoá dại  giọt nước thức ngủ . 

Trời đón binh đoàn ngũ sắc
rót lung linh mơ hồ giấc mơ
bình minh mở ngày  hoàng hôn đêm khép
vẽ muôn hình bốn mặt vu vơ .

 
Trời chào binh đoàn ngựa gió
thổi long lanh tận đáy hồn trơ
gió xuôi ngược bốn phương trời đất
trăng dắt con nhảy múa không rằm .

 
Nước vẫn chưa tìm được tri âm
tụ mây đen trời  ào ào  nhảy xuống
chiếm lĩnh hướng sông  cồn cào hướng biển
vật vã vô bờ bạc trắng đầu đêm .

 
Anh thành người hầu gái trước em
nếu cổ tích một mai  đọc được
anh sẽ kể  anh từng giọt nước
giờ ngủ ngon lành bờ cánh tay tiên .

                 Hà nội trưa 28-11-2007 
 

More...

Bông hồng của anh - Thơ Vương Cường

By VƯƠNG CƯỜNG

    BÔNG HỒNG CỦA ANH

                    VƯƠNG CƯỜNG


                              
 Anh yêu em từ khi chưa biết em
 anh cầm bông hồng chờ em lên ba tuổi
 anh đã qua  trăng lồng cỏ rối
 bông hồng còn bối rối ở trên tay .

 Ấy là khi anh vượt đèo mây
 pháo bắn rách toang cổng trời trước mặt
 vừng trăng rẽ khói mây ngơ ngác
 bông hồng còn nóng bỏng trên tay .

 Ấy  là khi anh ngợp giữa biển người
 chiều đổ xuống hoàng hôn rơi tím đất
 dải mây vắt hai đầu còn mất
 bông hồng thành ngọn lửa ở trên tay .

 Anh chấp nhận tay không đi với đời này
 nếu không có một chiều mưa rây phố nhỏ
 nếu không có nghĩa là không có 
 bông hồng anh còn lưu mãi trong tim .
                          

                    Preview

More...

Đêm với biển - Thơ Vương Cường

By VƯƠNG CƯỜNG

     ĐÊM VỚI BIỂN
            VƯƠNG CƯỜNG


                                              
 Anh nhóm lại những hồn thơ đã tắt
 đêm nay anh trước biển và em .
 khi bầu trời buông tấm màn đêm
 khi vạn vật đã rơi vào tĩnh lặng
 anh lắng nghe sau làn áo mỏng
 tiếng dập dồn của biển - trái tim .

 Khi trời cao thao thức sao đêm
 khi cuống quýt dưới chân em  ngọn sóng
 anh bỗng thấy trái tim mình chợt nghẹn
 em đâu rồi yêu mến của anh đâu ?

 Sóng vẫn vỗ liên hồi nghiêng ngửa
 liệu rồi anh có mất em không ?
 anh bỗng thấy trái tim mình giông bão
 chơi vơi ơi hơi thở rất gần .

 Gió đừng thổi sóng cũng đừng vỗ nữa
 sợ làm tan giây phút này chăng ?
 anh nát lòng như vừng trăng vỡ
 biển bao dung em kiều diễm nào bằng .

 Em dừng lại cho biển trời lặng sóng 
 giông bão nổi lên từ trái tim anh .

More...

Khi tôi cầm tay em - Thơ Vương Cường

By VƯƠNG CƯỜNG


  KHI TÔI CẦM TAY EM
   
                                    VƯƠNG CƯỜNG




Tôi lấy lửa giữa hừng đông
ngọn tre khum khum quét tiếng chích choè
sau đỉnh núi mặt trời thức dậy .

Tôi lấy lửa trong tiếng gà gáy 
qua kẽ hở phên con lươn
tôi lấy lửa từ nùi rơm
của bà hàng xóm .

Tôi lấy lửa giữa chiều đông 
rét rụng ngón chân 
mẹ lội bùn xuống cấy .

Tôi lấy lửa từ cây đuốc sống đang chạy
từ cầu vồng   đồng đội vắt qua thép gai .

Tôi lấy lửa từ trong lặng im 
bao diêm  đặt trên bàn 
bật lửa nằm trong túi áo .

Ấy là khi tôi cầm tay em
tôi cầm ngọn lửa .

More...