Vũ Thanh Hoa vô thức gọi tên mình ... V.C


Vũ Thanh Hoa vô thức gọi tên mình ...

VƯƠNG CƯỜNG

( Đọc bài thơ MƯA THÁNG SÁU của nhà thơ VŨ THANH HOA )

Preview


       Mưa vẫn còn gió vẫn còn trời vẫn còn mưa còn gió . Nhưng tất cả đã hòa vào thành duy nhất một cơn mưa mưa lòng . Cơn mưa chưa bao giờ dứt bài thơ cũng chưa bao giờ kết thúc nỗi lòng thiếu phụ cứ thế mà lạnh mãi ...




Vũ Thanh Hoa vô thức gọi tên mình ... 

VƯƠNG CƯỜNG
 

( Đọc bài thơ MƯA THÁNG SÁU của nhà thơ VŨ THANH HOA )



       Hai cơn mưa đan dệt vào nhau không gỡ ra được . Cơn mưa trời và cơn mưa lòng . Có những ngày thậm chí cả tháng những cơn mưa buồn thăm thẳm nhưng mưa tháng sáu nhẹ nhàng hơn đẹp hơn . Không biết có phải vì thế mà cơn mưa tháng sáu đã lựa chọn Vũ Thanh Hoa  không ? Trước thiên nhiên lòng thi nhân dễ rung động dễ thổn thức buồn vui . Thiếu phụ ngắm cơn mưa tháng sáu bỗng lòng rộn ràng lên :
mơ hồ như sương bụi
lác đác rắc nhạt nhòa
trong suốt mây áo mỏng
run rẩy rồi vỡ òa

       Dưới cặp mắt thiếu phụ hai cơn mưa ấy ta phải kinh ngạc thốt lên mưa tháng sáu đẹp quá ! Mà đẹp thật mơ hồ như sương bụi rắc nhạt nhòa mây áo mỏng run rẩy vỡ òa …
       Không biết vì sao và từ đâu làn mưa mỏng bỗng “ run rẩy rồi vỡ oà “.Cơn mưa lòng đã kéo thiếu phụ sang một trạng thái khác . Sau hai chữ vỡ òa những  gì dấu kín từ lâu  được giải phóng . Âm thanh ấy như buộc ta phải chú ý buộc ta phải lắng nghe . Mưa đã kéo thiếu phụ thiếu phụ và mưa đã kéo ta . Nhưng có gì đâu chỉ là một sự im lặng im lặng đến ngột ngạt ! Mưa thấm thềm nhà vắng gió thở dài hoang hoải ...
       Tất cả thấm dần vào các giác quan . Lòng thiếu phụ gập ghềnh trống vắng bao nhiêu nỗi niềm đan cài dằng xé . Có lẽ lúc này thiếu phụ đang trở lại với chính mình với một mình thôi . Thời gian xam xám vồn vã trở về . Hai câu thơ bật ra bất ngờ ta có cảm giác mưa đã qua rồi chỉ còn lại một nỗi lòng như đốm lửa cố cháy lên nhưng cũng chỉ đủ ấm một vùng nhỏ nhoi thôi giữa bủa vây của giá lạnh :  
hình như đã có một ngày rất nắng
có một ngày cầu vồng ngả ngang sông

       Có nắng có cầu vồng chỉ là cái bóng một thời đã qua đã xa đã thuộc về ký ức . Không đủ  làm bức tranh mưa rộn ràng hơn không đủ  làm cho cặp mắt thiếu phụ bớt buồn hình như còn buồn hơn không đủ làm ta vui không thể gượng vui lên được :
lô nhô sỏi nối lối về vô định
buồn chơi vơi tím biếc phút chiều tà

       Mắt thoáng lạnh xa xăm thiếu phụ thấy rõ cả lô nhô sỏi trên hun hút con đường vô định trong sắc tím chiều tà chơi vơi  lòng lại tan nát  buồn . Nỗi buồn dường như đã đạt đỉnh .
       Mưa như tạm lùi xa còn một nỗi lòng thiếu phụ bị bủa vây giữa sắc màu tối và lạnh . Thiếu phụ trở nên vô thức thì thầm gọi tên mình . Sao thiếu phụ không gọi tên ai ? Người xưa đã xa rồi có thể nhói lên một chút rồi vội lịm chìm đi trong cơn mưa lòng ngay . Đến đây ta không thấy cơn mưa trời đâu nữa cơn mưa lòng đã xâm chiếm hết tất cả không gian .
  
       Có lẽ cần nói thêm một chút về nhịp điệu bài thơ này . Nhịp điệu nhạc điệu hay thể loại thơ đều do cảm xúc thơ và nội dung thơ lựa chọn . Cảm xúc và nội dung thơ do tâm thức và thực tiễn giây phút thăng hoa  lựa chọn . Nhà thơ hoàn toàn không làm chủ được . Nói thế nghe có lạ không ? Thế đấy có phải cái hồn nhiên rộn rã vui vẻ của cơn mưa tháng sáu  những câu thơ năm chữ hổn hển  mới diễn tả được phải không ? Có phải quá khứ đang tái hiện trở về mơ hồ  thủng thẳng  cần những câu thơ dài hơn và đều đều như những câu thơ giữa bài đó không ? Những câu thơ cuối phải chăng cơn mưa trời đã lùi xa  cơn mưa lòng đã chiếm lĩnh có gì đó như thắt lại nỗi buồn bò ra điểm danh  chậm rãi và cắt khúc không có khuôn khổ  nào  đòi hỏi thơ như thế  phải không ?   
        Những câu thơ hay thường thoát ra từ trong vô thức . Và ta nhận ra le lói một ngọn lửa  những câu thơ kết của bài thơ này đã chạm tới thơ :
thì thầm gọi

riêng tên mình
rất khẽ

mưa vô tình
rơi mãi
phía
thinh không
       Mưa vẫn còn gió vẫn còn trời vẫn còn mưa còn gió . Nhưng tất cả đã hòa vào thành duy nhất một cơn mưa mưa lòng . Cơn mưa chưa bao giờ dứt bài thơ cũng chưa bao giờ kết thúc nỗi lòng thiếu phụ cứ thế mà lạnh mãi ...

VC


MƯA THÁNG SÁU 

mơ hồ như sương bụi
lác đác rắc nhạt nhòa
trong suốt mây áo mỏng
run rẩy rồi vỡ òa

lặng lẽ mưa thấm thềm nhà vắng lạnh
gió thở dài hoang hoải trải nhớ nhung
hình như đã có một ngày rất nắng
có một ngày cầu vồng ngả ngang sông

lô nhô sỏi nối lối về vô định
buồn chơi vơi tím biếc phút chiều tà
thì thầm gọi
riêng tên mình
rất khẽ
mưa vô tình
rơi mãi
phía
thinh không 


16.6.2008
Vũ Thanh Hoa 

Vương Cường

Chào bạn NT

Trước hết tôi xin cảm ơn bạn đã vào đọc bài viết nhỏ của tôi . Tôi chỉ đọc chưa biết chị Vu Thanh Hoa tình cờ trong chuyến công tác tại Sài Gòn được các anh chị NH HĐQ PP HH ... đón tiếp thân tình tôi biết DT chị Hoa . Tôi viết là theo ý thích riêng mình . Tôi cũng rất xúc động khi chị VTH gọi điện cho tôi nói lời cảm ơn nhiều lắm . chị ấy muốn viết điều này lên chính tôi đề nghị chị đừng viết ( Cũng như anh NTT và Chị TN ) vì tôi muốn nhờ bạn đọc kiểm nghiệm bài viết này cho thật khách quan . Việc đã có hơn 270 người đều là những người say mê ham thích đọc cũng cho tôi nhiều động viên khích lệ . Xin một lần nữa cảm ơn bạn đã đọc .

NT

Hợp

Đáng lẽ ra chị Vũ Thanh Hoa sẽ cảm ơn anh dù Entry cảm nhận về Mưa tháng 6 đã có mặt trong Blog này 3 ngày rồi có lẽ chị đang bận việc gì đấy nên chưa chính thức đọc.270 lượt người đọc nghĩa là ấn tượng trong số đó có tôi.
Cảm ơn anh và chị Vũ Thanh Hoa!

Vương Cường

Thân gửi Thái Hà Thủy Lợi

" ...Nhưng đến khi đọc bài bình này của anh tôi mới thấy bài thơ hay đến thế. Anh đúng là một người nhạy cảm và tinh tế (nếu không nói là anh bình thơ cho bạn? Tự nhiên tôi nghĩ thế có gì sai mong anh bỏ qua). Tôi cảm phục nhiều."
Tôi phải nói ngay tôi bình thơ cho tôi ! Trong số ba bài thơ tôi bình chỉ có anh NTT và TN là bạn tôi . Còn VTH tôi chưa hề biết mặt . Tôi chỉ thấy bài thơ nào hay theo cách của mình là tôi đọc hiểu để làm của riêng . Tôi dường như chưa nói đến thơ hiện đại hay không hiện đại trong tôi chỉ có một tiêu chí là có thơ hay không . Rồi đây tôi sẽ đưa tiếp một số người nữa mà tôi chưa biết và chính họ cũng chưa bao giờ biết tôi .
Thơ hay có thể hay theo từng người . Nhưng tôi diễn đạt cái hay theo tôi cảm nhận được biết đâu có ai cùng sở thích thì rất vui . Cảm thơ thật sự khó vì hơn ai hết thơ tinh tế vô cùng . Nó như một làn lụa mỏng ai vụng về làm nhầu đi ngay . Cảm ơn bạn đã chia sẻ cùng tôi . Mong bạn thỉnh thoảng ghé vào đọc những bài bình nữa góp ý cho tôi nhé .

Thái Hà Thủy Lợi

Kính anh Vương Cường! bài thơ MƯA THÁNG SÁU của chị Vũ Thanh Hoa tôi có được đọc và đọc cả các góp ý. Tôi cũng thích bài thơ này vì nó có những buồn cảm riêng chân thành và độc đáo. Nhưng đến khi đọc bài bình này của anh tôi mới thấy bài thơ hay đến thế. Anh đúng là một người nhạy cảm và tinh tế (nếu không nói là anh bình thơ cho bạn? Tự nhiên tôi nghĩ thế có gì sai mong anh bỏ qua). Tôi cảm phục nhiều.
Tôi không thấy bài thơ này hay hơn mấy bài khác của chị Vũ Thanh Hoa mà tôi được đọc. Nhưng hai câu "hình như đã có một ngày rất nắng - có một ngày cầu vồng ngả ngang sông" không hiểu sao tôi rất thích. Tôi thường thích thơ hiện đại chứ ít thích thơ theo lối cũ vậy mà bài thơ này lại có cảm tinh. Hây là bài thơ nó hay ở chỗ cái duyền ngầm?