Tuyết Nga treo đèn lồng vào ngọn gió - V.C

 


Tuyết Nga
treo đèn lồng vào ngọn gió

VƯƠNG CƯỜNG

( Đọc bài thơ MẮT của nhà thơ TUYẾT NGA )


      Nếu thơ là mới thì đây là mới. Tuyết Nga không đứng ngoài cuộc mà nhập hồn vào những người không nhìn thấy được mặt trời . Nhập hồn cũng đâu dễ nếu không có trong trái tim mình một sự đồng cảm đặc biệt . Nhưng cứ cho rằng Tuyết Nga nhập được hồn đi chắc gì đã có thơ . Thật đáng mừng Tuyết Nga không những nhập được hồn trở thành người khiếm thị mà còn có thơ thơ rất hay.  Ra-xun Gam-za-tóp có lần viết người mù mắt có tài nhìn thấy được nhiều hơn người sáng mắt bất tài . Tuyết Nga giờ đây vừa  trong vai người khiếm thị nhà thơ đã thấy những gì ? Đã thấy rất nhiều :

 ... trong cơn mưa mầm cây lại hồng hào đến thế
    ước nguyện của đất đai cỗi cằn dâng lên náo nức
    những âm thanh toả hương.

      Người khiếm thị nhìn bằng trái tim ! Những hình ảnh  thấy đều rất tươi vui trong sáng và tràn đầy sức sống . Chỉ vài đường lượn ta có thể biết con chim nào bay giỏi . Mới ba câu thơ thôi Tuyết Nga đã làm người đọc sửng sốt rồi . Ta sẽ còn sửng sốt hơn   người khiếm thị không chỉ nhìn thấy mà còn có những suy nghĩ  sâu sắc và giàu liên tưởng cái nhìn thấy chỉ là cái cớ làm nền cho sự suy nghĩ thôi . Người khiếm thị đã nghĩ như thế nào họ nghĩ như thế này đây :

 ... con đường chỉ dài tới nơi bàn chân mình chạm tới
     lòng vô cảm nghĩa là ngày cũng hết
     mặt trời đã có lúc xanh xao.

     Có lúc nỗi buồn mang hình ngôi sao
     lấp lánh sáng đáy hoàng hôn vắng gió
     có lúc niềm vui mang hình mảnh vỡ
     rơi long cong xuống ngày tháng khê nồng.

      Nếu thơ là lạ thì đây là lạ lạ trong mỗi chữ mỗi câu . Ta nói thơ Tuyết Nga lạ là lạ trong cách cảm  cách nhìn cách nghĩ cách sử dụng  ngôn ngữ  như thế. Cái lạ nào cuối cùng cũng là cái quen ! Vì nó là một phần của cuộc sống . Nếu lạ mà lạ hoắc thì mất thì giờ làm gì với Tuyết Nga nhỉ ? Lạ nhưng lại gần gũi đời sống từ đời sống  chỉ có ta không thể nói như thế được . Khi Tuyết Nga "nói" và " thấy " thì hình như ta muốn ồ lên ta cũng nghĩ như vậy :

      chợt thấy bầu trời ngay trên ý nghĩ
       thấy ước mơ như những chiếc đèn lồng treo vào ngọn gió
      thấy những bông hoa không màu.

      Nếu trái tim không mù loà
      quờ tay là thấy được hồn nhau
      thấy được cả những giấc mơ côn trùng dấu dưới nhành cỏ   
biếc...

      Nếu thơ đòi hỏi từng chữ long lanh và tự tỏa sáng thì đây ít nhất 80% chữ được dùng long lanh tỏa sáng . Nếu thơ thể hiện tấm lòng cao thượng thì đây một tấm lòng cao thượng mà không khiên cưỡng nó tự nhiên như vốn có thế . Nếu thơ đòi hỏi một đội quân ngôn ngữ  biết sắp hàng ngay ngắn trật tự để phô  bày hết cái đẹp vốn có của mỗi chữ mà không có chữ nào bị  che khuất thì đây đội quân chữ nghĩa Tuyết Nga  dùng  thật ngoan hiền mà được giáo dục ở đẳng cấp cao . Nếu thơ  yêu cầu cảm xúc đầy đặn từ đầu đến cuối thì đây từ đầu đến cuối chất keo cảm xúc dính kết làm cho bài thơ còn lại nhưng tiếng thở hổn hển những sự mơ màng thoát ra từ thực tế và cuối cùng làm cho ta bỗng đẹp hơn từ trong ý nghĩ làm ta  sống nhiều hơn trách nhiệm hơn.

      Nói đến mắt Tuyết Nga muốn nói đến một cách nhìn nói lúc này thật nhiều ý nghĩa và cần thiết . Trong đời sống biết bao nhiêu người sáng mắt mà có gì ngăn cản họ trong những việc cụ thể  làm cho họ không thể nhìn thấy tận đáy ? Biết đâu trong số đó có cả chính ta . Bài thơ Mắt được viết từ gợi ý ở  trường khiếm thị nhưng đích đến lại cho những người sáng mắt . Nhìn cuộc sống bằng trái tim nhân hậu thật đáng quý nhưng chưa đủ phải nhìn bằng trí tuệ nữa ! Trí tuệ đó được thể hiện qua thế giới quan Triết học . Thơ không phải triết học thơ là thơ thôi nhưng nếu thiếu tính triết học thì dù mới  đọc thấy hay nhưng vẫn chết yểu là không tránh khỏi . Thơ sống lâu ngoài thơ ra lẫn vào thơ không bóc tách được chính  là tính triết học của nó . Ở bài thơ này trên bình diện vừa nói bài thơ muốn nói đến cái nhìn phải từ trái tim nhân hậu  vận động và phong phú tôn trọng nhiều phía nhiều chiều để tránh chủ quan  hiểu cuộc sống như nó có    nhìn qua có gì như hỗn độn thiếu ngăn nắp . 
      Có một thế giới quan khoa học thì người mù vẫn nhìn thấy được nhiều lắm !  Người sáng mắt thiếu   liệu có thấy được mặt trời không ? 
     Tuyết Nga đã treo được  đèn lồng vào ngọn gió !

 VC


MẮT

TUYẾT NGA

( viết ở một trường khiếm thị )

Nếu không có một ngày thử nhìn bằng đôi mắt em
tôi đâu hay trong cơn mưa mầm cây lại hồng hào đến thế
ước nguyện của đất đai cỗi cằn dâng lên náo nức
những âm thanh toả hương.

Không có một ngày thử nhìn bằng đôi mắt em
tôi đâu biết con đường chỉ dài tới nơi bàn chân mình chạm tới
lòng vô cảm nghĩa là ngày cũng hết
mặt trời đã có lúc xanh xao.

Có lúc nỗi buồn mang hình ngôi sao
lấp lánh sáng đáy hoàng hôn vắng gió
có lúc niềm vui mang hình mảnh vỡ
rơi long cong xuống ngày tháng khê nồng.

Thử nhìn bằng đôi mắt em
chợt thấy bầu trời ngay trên ý nghĩ
thấy ước mơ như những chiếc đèn lồng treo vào ngọn gió
thấy những bông hoa không màu.

Nếu trái tim không mù loà
quờ tay là thấy được hồn nhau
thấy được cả những giấc mơ côn trùng dấu dưới nhành cỏ biếc...

TN



cuongdlna

Thân gửi Phương Hà

Lâu quá rồi hôm nào đi công tác Th phố HCM sẽ vào thăm vợ con nhé . Đang rỗi thì đọc các bạn một chút cho vui . Được PH động viên là mừng rồi . Nhưng lời bình vẫn là lời bình bài thơ còn hay hơn nhiều tuổi thọ cũng lớn hơn nhiều nếu chạm được vào thơ . Cảm ơn nhé !

Vương Cường

Gửi CBTT

" Vương Cường quả thật khéo bình
Như người thêm mắt nhìn tình rõ hơn
Tuyết Nga vốn đã có hồn
Thơ nay phản chiếu đèn lồng lung linh "

Nghỉ hè thiếu việc buồn tênh
Thơ không viết được thì bình cho vui
Bình thơ cũng giống theo người
Thơ đi phía trước lời bình theo sau !

Vừa mới đưa lên bài " Theo Huỳnh Thúy Kiều thả diều trên bầu trời cổ tích " đấy CBTT a. . Xem cho vui nhé !

CBTT

Anh VC

Vương Cường quả thật khéo bình
Như người thêm mắt nhìn tình rõ hơn
Tuyết Nga vốn đã có hồn
Thơ nay phản chiếu đèn lồng lung linh

Hì bác Vi Xi tính chuyển hẳn sang ngạch phê bình đấy à?
Cám ơn bác nhiều về tình cảm dành cho bạn bè.

Vương Cường

Gửi Phương Hà

phuongha said:
01/07/2008 at 07:05 [ Trả lời ]

Gửi V Cường huynh

Vương Cường bình thơ Tuyết Nga
Hồng xanh nở giữa vườn hoa tâm hồn
Mai sau biết có ai hơn
Lời bạn ngà ngọc vẫn còn long lanh

Mình dịch nhue thế PH xem lại được không nhé có ý kiến sửa lại ngay !

phuongha

Gui V Cuong huynh

Vuong cuong binh tho tuyet Nga
Hong xanh no giua vuon hoa tam hon
Mai sau biet co ai hon
Loi ban nga ngoc van con long lanh

Vương Cường

Thân mến gửi em Ngọc

Cảm ơn những lời nói tốt đẹp của em . Dù chưa biêtd em nhưng anh nghĩ lời chia sẻ như vậy cũng là những người bạn mến nhau rồi phải không ? Chúc em gặp nhiều may mắn !

Em Ngọc

Chúc mừng nhà thơ Tuyết Nga với bài thơ hay ! Chúc mừng anh Vương Cường có lời bình hay đẹp ! Mong được đọc những bài bình rất thơ của anh VC !

Vương Cường

Thân gửi VKN

Tuyết Nga đã treo được đèn lồng vào ngọn gió !
____

Một hình ảnh đẹp và chính xác !

Bảy chữ được rồi ! Thông báo thêm với VKN tờ báo này trả nhuận bút theo đếm chữ !

VKN

Anh Vương Cường

Tuyết Nga đã treo được đèn lồng vào ngọn gió !
____

Một hình ảnh đẹp và chính xác !

Vương Cường

TN nói đúng long cong có hình dáng nhưng lại giảm tiếng kêu . Ngược lại loong coong được tiếng kêu lại mất hình dáng .
Được tiếng thì mất hình được hình thì mất tếng ! TIVI THƠ khó quá nhỉ . Khó của thơ không ai vào gánh thay ai được !!Đọc lại nhé :
Có lúc niềm vui mang hình mảnh vỡ
rơi long cong xuống ngày tháng khê nồng .
Phải rồi dùng long cong trong trường hợp này hay hơn !