Thu ẩn


        
VƯƠNG CƯỜNG



Một bà già xách chiếc chổi cùn bước vào trước ngõ

        Ồ Thu!

       Mũ bảo hiểm che bớt nhăn nheo nhưng không che được dáng điệu.Tự nhiên ta nhớ một người lêu nghêu chụp đầu nồi  cơm điện .Thu chỉ run rẩy đi khi có người nhìn.Giờ chỉ một mình thu thu đi như sự thật.Mây bụi vàng che nửa bầu trời thu lại xanh hết hồn hết vía.Thu bịt tai tránh tiếng ồn 90 db suốt cả 90 ngày.Mưa  axít  ngoạm từng miếng thu và sự sống.Thu đeo khẩu trang mặt trùm kín như phụ nữ Apganistan phóng xe Dy lan Sh như gió cuốn trên đường phố.Ở làng quê thu chẳng nhón chân đi như người mẫu trên sàn diễn.Rau thu hoa quả thu tươi non hấp dẫn như màu đỏ nấm độc như hoa ăn thịt người.Không như lợn tai xanh gà H5N1 Trâu lở mồm long móng trẻ chân tay miệng lộ thiên.

      Thu không trở về với thu được nữa rồi.Ao thu Nguyễn Khuyến nắng khói nước dưới cầu Nguyễn Du xa rồi lớp người sau dù giàu tưởng tượng cũng khó hình dung.Đô thị không chứa hết thu phải đạp toang ranh giới.Các khu đô thị mọc lên quên mất có thu.Từ nơi ít thu tràn về nơi thiếu thu thu rao khản đêm trên các cung đường nhức mắt.Thu đẩy xe cân Trung Quốc ngõ ngách mỗi ngày.Thu gội đầu thư giãn cho người trở về đóng hộp trong phòng nóng lửa lạnh kem buồn như ẩm mốc.Thu xanh xao chạy loạn vỉa hè.Thu vỡ đỏ trứng gà cà chua xanh dưa rau muống.Thu lõa lồ trước mặt mọi người.

      Thu mắc cỡ với người người mắc cỡ với thu.Cả hai ngần ngại bắt tay qua găng bảo vệ.Chỉ có các thi nhân vẫn nhìn thu như thời Nguyễn Khuyến Nguyễn Du.Nước trong veo lá đưa vèo trời xanh leo lẻo...Thu bỗng như bà già run rẩy vô tình nhìn thấy ảnh mình năm mười tám tuổi.Còn các thi nhân vẫn rạo rực bâng khuâng...

vc

gửi Thu hà nội

Đây là bài không dễ đọc . Bài viết chân thật nhưng phải hiểu thu của thời kinh tế thị trường toàn cầu hóa . Hiện nay nhiều người viết thường bỏ qua...anh Cường thì không ! Cảm ơn Thu Hà nội đã đọc chúc mọi sự như ý nhé !

thuhanoi

Vẫn là thu nhưng thu của anh "giàu có" quá có ẩn tí nào đâu nó cứ lồ lộ ra đấy chứ ngoảnh mặt đi mà thấy thu đeo đẳng ở sau đừng không được nên cứ chạm vào... rung động - khắc khoải...
Anh VC ơi anh nhìn thu bằng cái nhìn từ bóng tối - thế nên thu không ẩn anh ạ.
Cảm ơn "thu ẩn" của anh.

vc

Mưa ! bão !

Anh vào không được phải kêu toáng lên em mới biết nhé !

muaraothang6

Không phải là mưa axit

Vâng văn thơ phải phản ánh hiện thực xã hội một cách khách quan không đựơc xa rời nhưng trong văn thơ cũng cần lắm những cảm xúc "phiêu" nữa chứ ạ.
Anh VC ơi em đã cchc rồi một cửa một dấu í ạ... báo cáo anh thế .

vc

Tykct! thân mến ơi!

Văn chương nói chung thơ nói riêng dù muốn dù không cũng phải làm nhiệm vụ thiên bẩm:phản ánh thời mình sống.Ai phản ánh được đúng thì cũng chính là chạm tay vào cái mới đó lại một yêu cầu bắt buộc nữa.Thực tiễn vận động luôn thách thức người cầm bút.Thực tiễn đó lại phản ánh qua tâm trạng Người.Để hiểu tâm trạng Ngườ phải về cái gốc của nó chính là thực tiễn.Chưa có một hìng thức kinh tế nào làm cho ta cũ nhanh lạc hậu từng giờ như KTTT toàn cầu hoá cả.Một tác phẩm không thấy dấu vết của thời mình sống liệu có hay không?Tôi thử đưa vào một thực tiễn chỉ có lúc này khi kttt đã tác động khá mạnh vào con người đời sống.Thu giờ cảnh vật không còn "hiền" như trước nữa.Tôi không thích những bài thơ được viết ra theo chủ quan mà quên mất thực tiễn.Bạn hãy đọc một số bài thơ thu mà xem không khác xưa là mấy.Cảm ơn Mưa!(không phải mưa axit) mưa của thời ô nhiễm!mưa của thời...nay!

muaraothang6

Thu ẩn

Bài này không khó đọc tí nào. Trong bao nhiêu xô bồ tạp nham của thời kttt ấy thi nhân vẫn rạo rực bâng khuâng với thu của nhiều thập niên trứơc và với thu ẩn trong tâm hồn thế cũng có nghĩa thu vẫn bên ta.

vc

gửi Hoacucxanh

Chaof Hoacucxanh! rất may mắn gặp bạn.Bài thơ thu có tâm trạng người đã xa H N.Phía sau là nỗi nhớ HN da diết lắm.Tưởng như có gì trách móc qua đó lại một tình yêu nòng thắm lắm. Cảm ơn bạn rất nhiều. Thỉnh thoảng nhớ vao nhà chơi nhé.

Hoacucxanh

Góp vui với Thu ẩn một bài thơ chưa có đoạn kết

Xa lắm phố phường Hà Nội
Tôi đi thu có đi cùng?
Mùa trút lá vàng rất vội
Mà sao vẫn úa một trời

Úa cả lòng tôi nên nỗi
Không phân định nổi mặt người
Chẳng phấn chẳng son thật tệ
Chẳng là gương mặt cho tôi...

vuong cuòng

N.H ơi thu NH đẹp dịu dàng như vốn có như tự nhiên đầy sự sống.Cảm ơn NH nhé!

vuong cuòng

N.H ơi! Thu của anh là thu của nhưng năm kinh tế thị trường toàn cầu hoá.Sự phát triển mạnh mẽ đô thị hoá công nghiệp hoá mặt trái của nó cũng phát triển mạnh không kém.Hàng năm nông dân mất khoảng 360.000ha đất trồng lúa màu...2500000 người có nguy cơ mất việc làm cơ đấy.Thu tạm chạy dạt vào th phố.Tôi nhìn thu ẩn nhưng vẫn tin rằng đến một lúc nào đó kinh tế xã hội phát triển bền vững thu còn đẹp hơn nhiều.Nhưng chưa lúc này.Bài này hơi khó đọc phải không?Rất cảm ơn N.H đã đọc nhé