Bài viết của Thuận Nghĩa...


Phản biện Hoa Lục Bình (Đọc thơ VƯƠNG CƯỜNG)

(Tiếp theo)

2. Cũng như Hà Linh và Trần Thị Ngọc Lan những người đã từng khám phá chân dung Thơ của Vương Cường qua Tình Yêu của chàng thi sĩ "yếu đuối" này. Hoa Lục Bình cũng như họ bám vào hình bóng của đối tượng. Đó là "đối tác" trong Tình Yêu của VC để xác định "đường nét" "tông màu" "bố cục" "ấn tượng" ...để phác thảo nên chân dung Thơ của tác giả đang quằn quại nhức nhối đến tuyệt vọng này.
      
Lấy bài thơ Anh Gọi Tên Em làm điểm tựa cái bài thơ có "cánh đồng mọc đầy tóc bạc" có "đám mây hình thiếu phụ" có "hàng cây không mặc áo" và có "chỉ có gió cứ lồng lên thành bão"...Tưởng rằng Hà Linh đã nắm được "gót chân Asin" của người Thiếu Phụ có Hình Đám Mây kia của Vương Cường. Ai dè đâu "Gọi Trong Miền Ảo Vọng" cũng chỉ dừng lại ở chỗ vẽ nên bức chân dung Thơ có hình hài đường nét mờ nhạt để mô tả một Vương Cường.
     
Tôi thật không ngờ Hà Linh một người có những bài thơ tưởng chừng như thoát ra khỏi không gian ba chiều của đời sống. Một người có thể qua thơ anh để mường tượng ra được sẽ có một cái gì đó như "Bổ đề cơ bản Langlands" trong Văn Học. Sẽ lật được "tẩy" nắm được "thần" của Vương Cường. Nhưng không! Hà Linh cũng chỉ dừng lại ở chỗ :
.."Vương Cường lạc từ không gian thực vào không gian ảo từ gọi hắt lên thành tiếng đến gọi vô thanh trong miền ảo vọng. Anh thành ra người "ngây ngô" chập choạng giữa ảo và thực gửi lời đến chân trời xa mà lại cứ muốn nhặt lại lời rõ ràng là phi vật thể mà cứ muốn nó định hình như đá cuội. "Anh không nhặt lên được những mảnh hạt lời anh gọi em". Câu thơ cuối cùng này lộ rõ Vương Cường đang lãng du phiêu diêu trong hoài nhớ ảo tưởng trong đời thực. Chỉ có tình yêu đằng đẵng chung tình mới thôi miên câu thơ đạt đến hay và hư ảo như vậy...."
     
Chỉ dừng đến đó thôi sao hả Hà Linh ơi! Cái tình yêu đằng đẵng ấy cái hình bóng ảo ảnh của người Thiếu Phụ nấp sau những đám mây kia là cái gì vậy? sao không "lôi cổ" nó ra đi. Sao cứ để "nó" phải cùng Vương Cường chìm nghỉm vào trong nỗi đau quặn quại thế kia.
   
Còn Trần Thị Ngọc Lan với Nỗi Đau Mỡ Màng Nỗi Buồn Sang Trọng qua bài thơ "Thơ Tặng Người Xưa" của Vương Cường thì lại càng mù mờ hơn về chân dung Thơ của anh ta. Cũng may bài này của TTNL chỉ lấy một bài trong tập "Bài Hát Đi Tìm Một Người" để vẽ cái "Bức ảnh Yêu" của Vương Cường. Chứ nếu không rút một bài trong Đám Mây Hình Thiếu Phụ ra để "vẽ" như vậy thì có lẽ Vương Cường chỉ biết ngồi  ôm Đám Mây Hình Thiếu Phụ mà khóc lên "Con ơi là con ơi! sao khổ cho cái thân con như thế này..."
    
Hoa Lục Bình cũng vậy qua bài "Vương Cường Vật Vã Và Khát Khao" : 
"..Vương Cường cô đơn ư khi anh đối mặt với đêm với đồng hồ với mây với gió mà không có ai hiện hữu. Không đâu. Chưa từng cô đơn một giây phút nào. Cô đơn chỉ là cái góc ẩn của người thơ. Anh yêu say đắm mãnh liệt hết mình trong tất cả khoảng thời gian anh có. Người ấy có thật nhưng tôi nghĩ người ấy rất nhiều khuyết điểm. Anh da diết với nàng nhưng trái tim người thơ lãng bãng bay lên để anh đi tìm những điều nàng còn thiếu đem về  trang sức cho nàng..."
...
"Vật vã nhớ. Nhìn vào đâu cũng ra hình hài người mình yêu nói với cái gì cũng là nói với người mình yêu đó chính là tâm trạng kẻ đang u mê vì tình. Vương Cường như thế.."
...
Cái vật vã nhớ của Vương Cường hướng đến một người anh khát khao.
Nàng thăm thẳm xa:
"mưa da diết dệt lụa nhớ hồng hào bốn ngàn cây số"
(Thơ viết từ Xiêng Khoảng)
...
Nhưng có thật không một hình hài như thế một tình yêu dữ dội như thế. Chắc cũng không có đâu. Nàng mang sự khát khao tình yêu của Vương Cường mà làm nên hình dáng vì thế có khi nàng là gió khi là mây khi là hương thơm thoảng đâu đó...là một tình yêu Vương Cường hướng đến trong cõi đời mà không bao giờ có được. Giống như tên tập thơ " Đám mây hình thiếu phụ" nhưng sẽ hoài công đi tìm bài thơ mang tên ấy. Cái khao khát vì thế càng thêm khát khao đến phập phồng giấy nóng ran chữ nghĩa. 
....
Ua chầu chầu..Nhà báo Kim Oanh ơi đã vẽ đến đây về Vương Cường Thơ rồi mà sao lại thế này:
"... Sẽ khó chấp nhận nếu tôi nói Vương Cường thơ là người cuồng nhiệt sẵn sàng cháy hết cả trái tim. Thơ anh rất sex chứa đựng một kiểu yêu bất chấp tất cả rất dại dột và đàn ông. Cái sex  hiện diện trong rất nhiều bài thơ nhiều chữ nghĩa nhưng nó kín đáo có khi không hề có một chữ "yêu" hay một chữ "hôn". Nếu chính Vương Cường không tìm thấy chân dung của  anh trong bài viết này của tôi thì tôi xin đưa  ra  một  lời phản biện..."
...
 Đẩy nỗi nhớ lên đỉnh điểm nửa đêm nhớ mùi hương em tỉnh giấc anh lồng lên đi tìm em để thổi bùng ngọn lửa cuộc đời anh khát khao quá mà xa xôi quá anh bị vò xé giữa những âu lo của thời gian đang lụi dần với cái vĩnh cửu của tình yêu anh hằng mong ước giữa kỷ niệm thơm mùi da thịt em với cái mong manh gió thổi đau đớn quá mà khao khát quá người si không thể thức không thể ngủ bồn chồn gào thét "muốn bế cả sân chùa". Tâm trạng ấy được diễn tả bằng 8 chữ "anh đứng ngồi như một chú mèo hoang".
....
Tiếc quá tiếc quá Hoa Lục Bình ơi! chỉ cần một "nhát cọ" quẹt nhẹ nữa thôi cái chân dung Thơ của Vương Cường sẽ lồ lộ hiện ra ngay thôi.
  
Nhưng mà trách làm sao được Nhà báo nhỉ. Họ có sắc sảo đến bao nhiêu có nhạy cảm đến bao nhiêu có đặc biệt đến bao nhiêu đi nữa thì họ không thể nào "vỗ được" tiếng chày cuối cùng đâu. Vì họ rất mù mờ và non yếu về lĩnh vực Tình Yêu.
   
Không một ai trong số họ biết rằng Đám Mây Hình Thiếu Phụ là đứa con "lỡ dại" của Vương Cường. Đứa con "mang thai" nên phải rặn ra mà "đẻ".
   
Đám Mây Hình Thiếu Phụ là đứa con "lỡ dại" của Vương Cường trong cuộc "phối ngẫu nhiều đêm" với "Người Tình Phụ" của anh ta.
   
Cái Người Tình Phụ kia để làm nên một Vương Cường "Vật Vã Khát Khao"   một cái "Gọi Trong Miền Ảo Vọng" một cái "Nỗi Đau Mỡ Màng Nỗi Buồn Sang Trọng"...Chẳng phải là một "người xưa" (TTNL) nào hết. Chẳng phải là "một hình hài như thế" (HLB) nào hết. Chẳng phải là "cố níu nỗi nhớ" (HL) nào hết. Cái "bà chằn" Thiếu Phụ có hình Đám Mây đã và đang thiêu đốt Vương Cường kia thật ra đã hiện ra quá rõ lộ lộ ra đấy rõ ràng vuông vức đến từng góc cạnh. Đó chính là THƠ vậy thôi. Đơn giản vậy thôi. Đó mới chính là chân dung Tình Yêu đích thực làm nên thơ của Vương Cường.
   
Có lẽ Vương Cường sẽ "căm ghét" tôi khi tôi không khen Đám Mây Hình Thiếu Phụ mà ngược lại còn nói "nó" chính là "đứa con hoang" thai nghén từ những cuộc mây mưa vội vã những cuộc ngấu nghiến chiếm đoạt trong sự bất lực khi không chiếm trọn hết được Nàng Thơ- Người Tình Phụ của chính mình vào vòng "ân ái"
   
Vương Cường ngao ngán trong "cánh đồng mọc tóc bạc" để rồi "chỉ có gió lồng lên thành bão" vì "không nhặt được những mảnh hạt lời" để cuối cùng gục  xuống đổ sụm xuống mà "gọi tên em". Để "rặn đẻ" ra "Đám mây hình thiếu phụ" trong sự đớn đau tủi nhục với riêng mình.
   
Vương Cường đi tìm hình cho Thơ. Có nhiều lúc anh ta cứ ngỡ đã tiếp cận được  với Nàng đã được hôn hít "sờ soạng" lên tấm thân ngọc ngà của Nàng. Nhưng rồi anh ta lại chỉ thấy đó là thứ "xiêm áo" những thứ "silicon" giả tạo. Nàng đích thực vẫn kiêu sa lộng lẫy đang tà tà lơ lửng phía trước. Vương Cường lại lao đến vươn đến..rồi lại nhầm tưởng mình đang được "mưa móc" với Nàng ai dè đó cũng chỉ là cái hình nộm của Nàng bỏ lại để thoát thân bay lên phía trước. Vương Cường lại ngước vọng và lao lên hòng đến được bên Nàng....Cái hành trình nghiệt ngã đó đã vắt kiệt hết sinh lực của Vương Cường. Vương Cường tưởng chừng như đổ sụm xuống và mệt mỏi "rặn đẻ" ra "Đám Mây Hình Thiếu Phụ". Kết quả của những cuộc hôn phối đầy vọng ảo đó với Nàng Thơ.
      
Đám Mây Hình Thiếu Phụ "chào đời". Một tiếng thở hắt ra đau đớn và tuyệt vọng. Hình như Vương Cường đã cảm thấy mình cạn kiệt hết ham muốn để đi đến tận chân trời góc bể vượt qua từng sát na và cả hàng ngàn vạn năm để "túm" cho được Nàng. Nếu cứ như anh bây giờ vậy thì Đám Mây kia không còn mang hình Thiếu Phụ nữa đâu Vương Cường ơi mà "nó" sẽ mang hình một Lão Bà Bà nhăn nhúm đấy!!!!!
         
Tại sao anh như không như những người kia. Họ cũng là những Người Thơ vậy thôi. Nhưng tại sao họ có đủ bản lĩnh để viết ra điều mình muốn viết. Như Tuyết Nga chẳng hạn người đàn bà ngoài đời hiền thục và yếu đuối mềm mỏng kia vẫn có thể đạp lên không gian ba chiều để bước ra ngoài 3 điều ước của hạt dẻ. Như một Vi Thùy Linh trẻ người non dạ ấy vẫn dữ dội và cuồng nhiệt ném ra đời cảm xúc thăng hoa của những điều sâu kín nhất. Cho dù Tuyết Nga chưa thể đến được chỗ 9 mô đun của Điềm Phùng Thị nhưng cô ấy vẫn mạnh dạn ném vào lòng người đọc điều ước thứ tư một cách đầy kiêu hãnh. Một Vi Thùy Linh chưa hiểu hết chỗ tận cùng của Văn Hóa Phồn Thực cho dù cô ta biết mình sẽ cạn cháy như bây giờ. Nhưng cô ấy vẫn viết ra được điều cô ta muốn. Hay như "đám mây" kiều diễm ấy của Đồng bằng sông Cửu Long. Cô ta vẫn ngạo nghễ tung ra Kiều Mây cho dù đó chỉ là những cảm xúc chưa đi hết con đường tìm tòi sáng tạo của mình.
     
Còn anh thì sao? Vương Cường! Anh đã có đủ chiều dài chiều sâu và có đủ trí tuệ để thăng hoa những điều anh đã nhìn thấy. Điều gì trói buộc anh? Điều gì ràng buộc anh ? Điều gì khống chế anh?. Để bắt anh phải chặn lại một cách phũ phàng cảm xúc của mình không cho nó phát tiết.
       
Danh vọng đã đạt được ư nghề nghiệp ư thể chế ư là học hàm tiến sĩ ư là nhà bình luận ư là hội viên ư..Chính những thứ đó đang trói đặt anh vào chiếc rọ quấn chặt anh vào và đem thả anh trôi sông ư.
        
Tôi biết anh đã có đã từng quằn quại say mềm mưa móc với Nàng Thơ cho dù chỉ là "người tình một đêm" đi chăng nữa anh cũng đã từng chiếm được Nàng kể cả "thân xác" "linh hồn" và cả "xiêm y" "chăn gối" của Nàng. Vậy thì tại sao anh phải gục xuống phải quằn quại đớn đau mà rặn đẻ ra "Đám Mây Hình Thiếu Phụ" trong sự khát khao được Viết ấy? để đến nỗi cái Đám Mây Hình Thiếu Phụ kia bỗng nhiên trở thành Người Tình Phụ là sao?
     
Tuyết Nga cô gái dịu dàng hiền thục đã nói một câu "Có lẽ điều hạnh phúc sung sướng nhất của người cầm bút là viết ra được điều mà mình muốn viết.."
     
Vương Cường có được niềm hạnh phúc đó trong tầm tay tại sao anh ta lại không muốn có Hạnh Phúc. Đó chính là chân dung cần phải vẽ ra một Vương Cường trong Đám Mây Hình Thiếu Phụ.
     
(xem tiếp phần cuối : Cánh Đồng Tóc Bạc hay là Chân Dung Của Nàng..)
  
07.09.10
tn

Chung- Giao tiếp | Trước | GóP ý (8) | Trackbacks (0) | Bản in

góp ý

Re: PHẢN BIỆN HLB 2 (Đọc Thơ Vương Cường)

Cái Người Tình Phụ kia để làm nên một Vương Cường "Vật Vã Khát Khao" một cái "Gọi Trong Miền Ảo Vọng" một cái "Nỗi Đau Mỡ Màng Nỗi Buồn Sang Trọng"...Chẳng phải là một "người xưa" (TTNL) nào hết. Chẳng phải là "một hình hài như thế" (HLB) nào hết. Chẳng phải là "cố níu nỗi nhớ" (HL) nào hết. Cái "bà chằn" Thiếu Phụ có hình Đám Mây đã và đang thiêu đốt Vương Cường kia thật ra đã hiện ra quá rõ lộ lộ ra đấy rõ ràng vuông vức đến từng góc cạnh. Đó chính là THƠ vậy thôi. Đơn giản vậy thôi.

Chính xác. Thi sĩ Vi xi đọc chưa nhỉ? HV nghĩ là thi sĩ Vi xi cũng ko có ý kiến khác vì ý kiến của Vi xi cũng đúng như TN chỉ khác ở cách diễn đạt và đã nói hết ở đây.

hoaivan | 07/09/2010 13:08

Re: PHẢN BIỆN HLB 2 (Đọc Thơ Vương Cường)

Tất cả những người đàn bà (vật thể) trong đời đều được người làm thơ coi là chất xúc tác để viết thơ. Ngược lại họ cũng mang cái chất thơ ấy gán cho người đàn bà mình yêu. Vì vậy tách ra nàng thơ và nàng người là điều vô lý. Nàng thơ là người tình trăm năm người tình trong mộng nhưng còn nàng khác ngoài đời chính là người đắp đất cho con đường nhà thơ đến với thơ.
Một lần đùa với bạn bè LB nói nhà thơ chỉ mượn phụ nữ để thuê mặt bằng làm thơ thôi.
Chỉ một tình yêu thơ thì thơ VC không vật vã đến thế nhưng không có nàng thơ thì thơ VC cũng không thăng hoa đến thế.
Tuy nhiên chắc chắn VC đồng ý với anh. Bài viết mà HV đưa link cũng chứng tỏ một phần nào quan điểm của VC.
Trở lại câu anh hỏi VC LB đã nói với LC Thuận Nghĩa là con tốt sang sông với những dáng chữ tật nguyền bởi không có gì ngăn cản được anh hết. Tiếc là LB chưa dám viết vì có nhiều chữ chưa hiểu như chữ "loong cột".

hoalucbinh | 07/09/2010 14:27

HV- Bạn Đồng Niên thân mến!

01.Re: PHẢN BIỆN HLB 2 (Đọc Thơ Vương Cường)
Cái Người Tình Phụ kia để làm nên một Vương Cường "Vật Vã Khát Khao" một cái "Gọi Trong Miền Ảo Vọng" một cái "Nỗi Đau Mỡ Màng Nỗi Buồn Sang Trọng"...Chẳng phải là một "người xưa" (TTNL) nào hết. Chẳng phải là "một hình hài như thế" (HLB) nào hết. Chẳng phải là "cố níu nỗi nhớ" (HL) nào hết. Cái "bà chằn" Thiếu Phụ có hình Đám Mây đã và đang thiêu đốt Vương Cường kia thật ra đã hiện ra quá rõ lộ lộ ra đấy rõ ràng vuông vức đến từng góc cạnh. Đó chính là THƠ vậy thôi. Đơn giản vậy thôi.
Chính xác. Thi sĩ Vi xi đọc chưa nhỉ? HV nghĩ là thi sĩ Vi xi cũng ko có ý kiến khác vì ý kiến của Vi xi cũng đúng như TN chỉ khác ở cách diễn đạt và đã nói hết ở đây.
hoaivan | 07/09/2010 13:08
______
Cảm ơn đường link của bạn Đồng Niên. Vừa mới đọc xong nhưng vẫn không thể thỏa mãn được. Hồi HLV tung bài Vật Vã và Khát Khao ra mình đã comment rằng:
Anh Vương Cường nói : chưa nhận ra chân dung anh ấy đấy phản biện nữa xem..hè hè...
Bài viết có sức lôi cuốn và tạo ra cảm giác khát khao được đọc "Đám Mây Hình Thiếu Phụ". Riêng anh thì cái đầu đề này có sức hấp dẫn hơn rất nhiều nữa vì "tờ có nhiều "dây mơ rễ má" với mây.
Tuy thế cách bình luận dù được viết dưới một tay bút có cái nhìn xuyên suốt sắc sảo của Nhà Báo Phóng Viên nhưng chưa thật sự có sự đột phá trong phương pháp vẫn là cách bình luận cổ điển. Với sự trải nghiệm trong nghề nghiệp trong đời sống và dưới một tay bút khá độc đáo trong phong cách. Bài viết đáng lẽ phải có một phong cách đặc biệt hơn miớ phải.
TN
____
Hì hì cố gắng xem tiếp phần trọng tâm nhé
Cảm ơn HV

thuannghia | 07/09/2010 15:44

HLB!

Re: PHẢN BIỆN HLB 2 (Đọc Thơ Vương Cường)Tất cả những người đàn bà (vật thể) trong đời đều được người làm thơ coi là chất xúc tác để viết thơ. Ngược lại họ cũng mang cái chất thơ ấy gán cho người đàn bà mình yêu. Vì vậy tách ra nàng thơ và nàng người là điều vô lý. Nàng thơ là người tình trăm năm người tình trong mộng nhưng còn nàng khác ngoài đời chính là người đắp đất cho con đường nhà thơ đến với thơ.
Một lần đùa với bạn bè LB nói nhà thơ chỉ mượn phụ nữ để thuê mặt bằng làm thơ thôi.
Chỉ một tình yêu thơ thì thơ VC không vật vã đến thế nhưng không có nàng thơ thì thơ VC cũng không thăng hoa đến thế.
Tuy nhiên chắc chắn VC đồng ý với anh. Bài viết mà HV đưa link cũng chứng tỏ một phần nào quan điểm của VC.
Trở lại câu anh hỏi VC LB đã nói với LC Thuận Nghĩa là con tốt sang sông với những dáng chữ tật nguyền bởi không có gì ngăn cản được anh hết. Tiếc là LB chưa dám viết vì có nhiều chữ chưa hiểu như chữ "loong cột".
hoalucbinh | 07/09/2010 14:27
____-
Nếu chỉ để xác định "đối tác" sự vật vã khát khao của VC thì bài viết của em đã quá chuẫn. Đã vạch mặt ra quá rõ là cái Đám Mây đối tác ấy của VC là sự đan xen xây đắp và vun vén giữa 2 "thực thể" trong tình yêu của VC rồi. Nhưng bài viết của em chưa có tiếng vỗ cuối cùng của cây gậy "sinh tử" để làm rõ cái "tiếng mào hoang" khản đặc và nhức nhối ấy của VC là vì cái gì.
Hè hè..trả lời cái còm trước anh chưa tin là em có thể "choảng" được anh. Nhưng chỉ cần qua hai chữ "loong cột" mà em giả vờ không hiểu thì anh cảm thấy mình cần phải xù lông nhím ra để chống đỡ rồi.
"con tốt sang sông với những con chữ tật nguyền" ha ha...chỉ cần biết anh muốn làm "con tốt thí sang sông" là đủ rồi không cần phải viết gì thêm nữa đâu!.
Có bực vì bị đã kích không đấy?
TN

thuannghia | 07/09/2010 15:59

Re: PHẢN BIỆN HLB 2 (Đọc Thơ Vương Cường)

"Nhưng chỉ cần qua hai chữ "loong cột" mà em giả vờ không hiểu thì anh cảm thấy mình cần phải xù lông nhím ra để chống đỡ rồi."
Không hiểu thiệt mà. Anh VC đi đâu mà không nhảy ra bảo bệ cho đám bèo bé nhỏ này vậy ta?

hoalucbinh | 07/09/2010 16:13

Re: PHẢN BIỆN HLB 2 (Đọc Thơ Vương Cường)

Láng Giềng ơi
Đọc thơ Vương Cường thì Nico còn hiểu hiểu chứ đọc phản biện của Láng Giềng giống như vừa bị rơi vào mê hồn trận mù mù không có lối ra bỗng dưng hoang mang chẳng hiểu gì sất. Bao nhiêu là ngôn từ rối rắm đối chiếu trìu tượng so sánh cao siêu...đè nặng lên một hồn thơ rất dung dị rất người...Không biết nhà thơ thấy sướng âm ỉ hay là chết ngạt đây nhỉ? Hỡi ôi hình như Nico phải sống thêm một đời nữa mới hiểu được hết những thâm thúy trong phản biện của Láng Giềng. Thơ gì mà cần phải tưởng tượng như một "Bổ đề cơ bản Langlands"? Vậy là nếu ai hiểu được thơ Vương Cường có nghĩa cũng có khả năng trở thành nhà toán học vĩ đại như GS Ngô Bảo Châu phải không thưa Láng Giềng?
Nico chỉ thích Láng Giềng gọt đẽo tỉa tót trái dưa thành bông hoa giống bông hoa thật đẹp như bông hoa hôm nào Láng Giềng cho Nico ở quận 13 thôi đẹp thấy đẹp ngay thơm thấy thơm ngay và lại vô cùng giản dị dễ hỉu mà nhớ lâu đến chừng nào!
Cái tay của Nico lại đau lại hôm nào Láng Giềng ghé Paris nhớ mang theo đồ lề bẻ lại giùmm nha.
Chúc Láng Giềng yêu quý luôn vui.

nico | 07/09/2010 16:48

HLB!

Re: PHẢN BIỆN HLB 2 (Đọc Thơ Vương Cường) "Nhưng chỉ cần qua hai chữ "loong cột" mà em giả vờ không hiểu thì anh cảm thấy mình cần phải xù lông nhím ra để chống đỡ rồi."
Không hiểu thiệt mà. Anh VC đi đâu mà không nhảy ra bảo bệ cho đám bèo bé nhỏ này vậy ta?
hoalucbinh | 07/09/2010 16:13
____
Nếu không hiểu "loong cột" sao biết anh là con tốt thí vậy?.
Dân miền Trung mà không biết từ loong của của sự bong tróc ra cái lung lay ra khỏi chổ đã được cắm vào đó sao. Vậy thì những căn nhà những túp lều trước gió bão bị rung rinh và hàng cột chống đỡ bị xô ngã bên này quật bên kia không còn đứng vững nơi cái chổ trước đó được nén chặt thì ở quê em gọi hiện tượng cái cột sắp bị gió bão nhổ tung ấy lên là gì vậy. Quê anh (chỉ cách xa quê em có 5 10 cây số gì đó) gọi là cái cột bị loong rồi..hì hì...
VC chưa vào để "cứu" em đâu vì anh chưa "vạch" được "mặt" anh ta mà he he...

thuannghia | 07/09/2010 16:55

NiCo!

Re: PHẢN BIỆN HLB 2 (Đọc Thơ Vương Cường)
Láng Giềng ơi
Đọc thơ Vương Cường thì Nico còn hiểu hiểu chứ đọc phản biện của Láng Giềng giống như vừa bị rơi vào mê hồn trận mù mù không có lối ra bỗng dưng hoang mang chẳng hiểu gì sất. Bao nhiêu là ngôn từ rối rắm đối chiếu trìu tượng so sánh cao siêu...đè nặng lên một hồn thơ rất dung dị rất người...Không biết nhà thơ thấy sướng âm ỉ hay là chết ngạt đây nhỉ? Hỡi ôi hình như Nico phải sống thêm một đời nữa mới hiểu được hết những thâm thúy trong phản biện của Láng Giềng. Thơ gì mà cần phải tưởng tượng như một "Bổ đề cơ bản Langlands"? Vậy là nếu ai hiểu được thơ Vương Cường có nghĩa cũng có khả năng trở thành nhà toán học vĩ đại như GS Ngô Bảo Châu phải không thưa Láng Giềng?
Nico chỉ thích Láng Giềng gọt đẽo tỉa tót trái dưa thành bông hoa giống bông hoa thật đẹp như bông hoa hôm nào Láng Giềng cho Nico ở quận 13 thôi đẹp thấy đẹp ngay thơm thấy thơm ngay và lại vô cùng giản dị dễ hỉu mà nhớ lâu đến chừng nào!
Cái tay của Nico lại đau lại hôm nào Láng Giềng ghé Paris nhớ mang theo đồ lề bẻ lại giùmm nha.
Chúc Láng Giềng yêu quý luôn vui.

nico | 07/09/2010 16:48
____
Hì hì...nhắc đến quận 13 làm mình lại nhớ đến mùa thu vào thời gian này năm ngoái.
Những kỹ niệm thật đẹp!
Ồ sự phản biện của TN chỉ là một cách đọc mang tính riêng tư thôi đừng bận tâm. Hãy cảm nhận cái đẹp trong thơ của VC như Láng Giềng đang cảm nhận đó mới chính là sự thẩm thấu truyền thống và đích thực.

Cảm ơn sự nhắc nhở của láng giềng hỉ
TN

thuannghia | 07/09/2010 17:03

(Còn nữa