Làng quê tôi - VC


 

Làng quê tôi

VƯƠNG CƯỜNG


      Làng tôi là làng thuần nông như cách nói hiện nay bởi ngoài làm ruộng ra không hề có ngành nghề thủ công nào cả.
Phải đến mấy chục năm tôi mới được ở nhà mình một tuần. Có lần nhà thơ Vương Trọng nói với tôi chú ở Hà Nội thời gian gấp ba lần ở quê. Vậy mà những gì chú viết được lại bắt đầu từ quê. Nhìn cái gì ở quê mình cũng đẹp mặc dù lý trí biết quê mình không có Đền Ngọc Sơn cầu Thê húc...Anh Thạch Quỳ cũng có lần nói với tôi tuổi thơ ở quê thật quan trọng khi kỷ niệm tuổi thơ vơi đi cũng là khi viết khó. Những gì anh viết được cũng nhờ những ngày chăn trâu cắt cỏ bắt ong hái sim trên đỉnh núi Quỳ. 


Hoa trong vườn nhà tôi

     
Bây giờ tôi đang trở lại quê tôi sau nhiều năm xa cách. Trên con đường vào làng những câu thơ của chú Vương Trọng cứ tràn về theo mỗi bước chân và nước mắt tôi đã rơi tự nhiên:
Khi mắt tôi khép lại cái nhìn
Hãy đưa tôi về nơi sinh nở
Làng tôi nhỏ lối vào làng cũng nhỏ
Ô tô về phải dừng lại đường quan....
     
Không biết vì sao ở quê tôi đường ô tô chạy cứ gọi là đường quan. Bạn đọc có thể yêu nhiều câu thơ bài thơ khác...bởi thơ Vương Trọng đã bay lên suốt mấy chục năm qua. Nhưng với tôi những câu thơ chú Vương trọng viết về quê mình làm tôi xúc động nhất. Đây là bài thơ chú Vương Trọng viết để tưởng nhớ Mẹ người tôi gọi bằng Bà:
Con lang thang vất vưởng giữa đời thường
Đâu cũng sống không đâu thành quê được
Còn quê mẹ cuối chân trời tít tắp
Con ít về từ ngày mẹ ra đi...
     
Tưởng như chẳng có gì cao xa chữ nghĩa mới mẻ mà xoáy vào lòng tôi suốt bao năm rồi như mới hôm qua. Đây là hình ảnh chị dâu người tôi gọi là mự ( thím ):
Nghĩ mà thương lắm chị dâu
Chiều mưa gạo hết mẹ đau cuối giường
Em ngồi đôi mắt nhòa sương
Nón tơi cắp rá ngang vườn chị đi
     
Đó là những hiện thực không hề tô vẽ những năm họ Vương tôi rơi vào khủng hoảng do một sự sai lầm lịch sử. Chú Vương Trọng qua thơ mà nổi tiếng nhưng ai biết được 10 tuổi chú mới được đi học lớp một. Anh Thạch Quỳ nói với tôi nếu tình cảnh kéo dài có thể chú mù chữ! Nhiều khi sự thật đơn giản mà ai biết được vì nó như không còn vì khi đi học chú là người học thông minh nhất từ khi còn là trẻ con đến khi học đại học tổng hợp khoa toán. Chú Vương Trọng đặc biệt giỏi toán và ngoại ngữ. Tôi thường bị núp dưới cái bóng của chú. Khi trong cuộc gặp bạn bè nhất là các nhà văn nhà thơ tôi thường được ghi chú thêm khi giới thiệu cháu Vương Trọng em Thạch Quỳ đấy. Mặc dù bị hai cái bóng đó che khuất nhưng tôi không buồn và chừng mực nào có tự hào một chút. Tôi cố gắng để không bị dợp.


Cây trầu khi làm nhà tôi để lại

     
Từ xa tôi đã nhìn thấy núi Quỳ nơi thuở nhỏ không ai trong làng tôi không có kỷ niệm ở đây. Và tôi biết trên mọi nẻo đường đất nước dù làm gì ở cương vị nào thì núi Quỳ luôn nằm trong trái tim người làng tôi.
Núi Quỳ bé sao mà nhiều đá thế ?
Tuổi chăn bò hốc đá trú mưa
Hoa chổi rụng dưới cánh ong vò vẽ
Đá trắng phơi đầy trời nắng trưa 
     
Chỉ đọc mấy câu thơ này cũng đủ thấy thơ anh Thạch Quỳ có hai yếu tố đan dệt nên tuổi thơ quê tôi và tâm hồn đá rắn. Nhiều người cứ tưởng anh Thạch Quỳ cứng rắn ngang ngang nhưng tôi biết họ đã nhầm. Người đơn giản thường chỉ thấy bề ngoài và hình ảnh bề ngoài của anh Thạch Quỳ làm nhiều người tưởng thế. Nhưng thật ra không ai tôi biết lại mềm mỏng và phong phú trong tâm hồn như anh. Khi gặp nhau thường tôi với anh Thạch Quỳ nói chuyện đến sáng. Một tâm hồn lồng lộng những kiến thức huy hoàng và một cách nhìn biện chứng!

Vẫn là quê tôi vẫn chiều chiều trên cánh đồng làng anh Thạch Quỳ đi hóng gió:
Nước trong veo con cá quả no mồi
Lượn đủng đỉnh chào thăm từng gốc lúa
Con cá ngửi vết chân bùn bỡ ngỡ
Nổi mắt tròn ngơ ngác nhận ra tôi
     
Bạn thấy đấy tình quê trong thơ anh Thạch Quỳ sống động và thơ mộng biết bao. Chính từ làng quê tôi trời xanh quê tôi đã nuôi lớn một tâm hồn cao đẹp nhen nhóm ngọn lửa tình yêu mãi mãi đến bây giờ. Thơ anh Thạch Quỳ là sự mềm mại đặc việt vì chan chứa cảm xúc:
Trời ta xanh mắt ai mà chẳng thấy!
Vốn rất xanh từ cái tiết mùa thu
Một sớm mây hừng một chiều gió dậy
Một bầu trời thanh sắc lẫn trong thơ 
      Làng tôi đấy một làng quê bình thường chẳng có gì thu hút bạn nhiều đâu. Ấy vậy mà là nơi sinh ra những hồn thơ đặc sản. Có người nói sở dĩ quê tôi làng tôi có nhiều người làm thơ vì trong kháng chiến chống Pháp làng tôi là vùng tự do. Các nhà văn nhà thơ nhạc sỹ nổi tiếng nhất Việt Nam như Chế Lan Viên Lưu trọng Lư Xuân Diệu Thanh Tịnh Nguyễn văn Tý... đã đến ở và chuyền ngọn lửa tình yêu văn học cho lớp thiếu niên trong đó có Vương Trọng và Thạch Quỳ. Tôi nghĩ cũng không sai. Nhưng ai biết bố chú Vương Trọng từng dắt tay cac con dạo trong làng và đọc Truyện Kiều hay Chinh phụ ngâm bằng chữ hán và chú Vương Trọng mới biết đi đã thuộc làu làu không biết khi ấy chú có hiểu không? Người sinh ra chú Vương Trọng chỉ biết đọc sách và ngâm thơ chứ không biết làm việc gì như những nông dân quê tôi. Tôi chỉ nhớ được một câu khi ông sắp ra đi mãi mãi thế này:
Từ trần biệt đáo nhất thân vinh
Có lẽ ít có câu thơ nào mà tình thương yêu con người quên cả mình đi như thế. Hay như ông tôi dắt anh Thạch Quỳ mới biết nói đã đọc thơ cho bạn ông đều là những người chỉ biết chữ nghĩa. Trước khi mất ông tôi gọi mẹ tôi lại và đọc:
Còn trời còn nước còn non
Còn em quả phúc cũng tròn như gương
Bài thơ ấy ông tôi chỉ đọc một lần cho mẹ tôi nghe và giờ gần một trăm tuổi mẹ tôi vẫn đọc cho tôi nghe. Nhiều người anh em trong họ tôi có trí nhớ và tâm hồn đặc biệt. Theo anh Thạch Quỳ thì người tạo ra niềm yêu đặc biệt thơ trực tiếp cho các anh là chú Vương Trâm ( Anh chú Vương Trọng ). Tôi có cảm giác không có nhà thơ bài thơ hay nào mà chú không biết. Chú cứ thuộc lòng hàng trăm hàng ngàn bài thơ đông tây kim cổ...Giọng đọc mê hồn của chú đã thu hút tôi khi còn bé tẹo. Một người chú khác là Vương Đơủ người nghe thơ qua đài tiếng nói Việt Nam là thuộc liền khi giọng nghệ sỹ ngâm thơ vừa dứt nhất là thơ anh em. 


Chú Vương Đơủ

     
Bây giờ chúng ta mới có ngày nguyên tiêu dành cho thơ. Nhưng họ tôi đã có ngày ấy có lẽ cách đây ngót nửa thế kỷ. Đêm 14 tháng giêng họ tôi đã 250 năm tế tổ. Trong những đêm như thế khi việc tế tổ đã xong thường đến chương trình đọc thơ. Nói chương trình có vẻ không đúng vì thường như tự phát và tự nhiên không hề có sự chuẩn bị nào. Đặc biệt khi chú Vương Trọng về nhà trong ngày ấy. Những đêm thơ như vậy không chỉ anh em trong họ mà có khi kéo cả người ở xa hàng cây số đến nghe.
     
Vậy là tôi đã về làng sau miên man một chút về làng quê mình. Chú Vương Long cũng là một nhà thơ có lần tôi đã giới thiệu  mời tôi lên nhà uống rượu. Nói vậy thôi chứ anh em tôi có ai biết uống rượu đâu. Ngay cả người được tiếng uống rượu như anh Thạch Quỳ cũng chỉ uống vui thôi. Trên bàn đủ thức nhắm tôi chú Vương Long và chú Vương Đơủ ( Nguyễn Ngọc Đơủ ) ngồi uống. Nhâm nhi một chút lại đọc thơ! Anh em tôi có cái lạ là gặp nhau chỉ đọc thơ rất ít nói chuyện làm ăn hay chuyện đời linh tinh đâu đó. Chú Vương Long đọc cho tôi nghe một bài thơ vừa viết khi đi chùa Hương. Đọc hết người này đến người khác tác giả này đến tác giả kia tôi có đọc vài bài trên vnweblogs!


Chú Vương Long

     
Suốt tuần anh em gặp nhau cứ vậy thời gian được đo bằng số lượng các bài thơ. Tôi có mang về mấy cuốn thơ Đám mây hình thiếu phụ ai cũng mừng. Chú Vương Sâm ( anh chú Vương Trọng ) khi mời tôi uống rượu có hỏi cháu nghiện rượu à? Vì trong bài Hà Linh viết làm chú tưởng tôi nghiện rượu. Tôi bảo cháu có nghiện đâu đây là anh bạn viết cho vui thôi. Chú bảo thế mà chú cứ tưởng cháu nghiện rượu. Chú đọc các bài tôi viết trên báo Văn Nghệ và tập thơ tôi rồi nói chúc mừng cháu năm qua làm được nhiều việc.
Tôi lại ra đi và như bao lần luôn luôn mong ngày trở lại với làng quê yêu dấu của tôi.


Những người thân đến thăm mẹ tôi



HN 30-3-2010
VC

Vương Cường

Cảm ơn em đã đọc nhé. Quê anh chẳng có gì đặc biệt về cảnh đẹp cả. Vậy mà ai cũng yêu cũng quý nơi sinh ra mình. Chúc chuyến đi kép thật vui!

bachduong57

Anh ạ hôm nay em mới có thời gian ngồi đọc "Làng quê tôi". Em bị thu hút bởi một làng quê yên bình đẹp như một bức tranh "nơi sản sinh ra những hồn thơ đặc sản" em được biết thêm một dòng họ VƯƠNG vốn có truyền thống thông minh học hành giỏi giang và đỗ đạt được ngắm nhìn một người mẹ gần trăm tuổi nhưng vẫn mạnh khỏe tươi tắn đẹp lão và rất phúc hậu. Em chúc mừng anh bởi những niềm vui mà anh đã có. Đó cũng chính là niềm mơ ước của nhiều người đấy anh ạ. Chúc anh an vui trong ngày nghỉ cuối tuần anh nhé

Vương Cường

Cảm ơn TT nhé. Trong anh làm sao có tất cả được!

thanhthuy

@anh Vương Cường !

Quê hương !Tình làng nghĩa xóm...Tất cả cho anh bao điều và trong anh có tất cả?
Chúc anh yêu quê và trả quê nhiều THƠ hay nhé!

Vương Cường

Chào Thanh Chung hai câu ca...rao ấy có nghĩa là không bao giờ có vì chỉ giả định thôi. Thường trong khoa học người ta giả định nhưng trên cơ sở thực tiến cho phép. Vấn đề còn lại là chứng minh. Còn bánh đúc có xương thì có ngồi ước đến già cũng ...chẳng có hahaha...

Thanh Chung - Vì ta cần nhau

Anh VC ơi
Em biết vì sao em lại làm thơ kiểu "mợ ông trời" rồi: từ bé đến lớn em không có khái niệm về quê. Bố em tha hương đến lúc chết cũng không về quê vì lời nguyền cũ. Mẹ em là dân SG chính hiệu.
Nhưng em có một câu ca...rao tặng anh đây:
Ước gì bánh đúc có xương
Ai đi ăn với Vương Cường... dính ngay
He he...

HA

em vua goi cho Anh ko duoc. ANH NHAN VAO MAY DT CỦA EM DI. A CO Ơ HV KO?

Vương Cường

Chào em anh vẫn ở nhà hoặc HV thôi. Dạo này chưa đi đâu cả. Xem lại ĐT đi có thể sai số đấy ĐT anh luôn mở mà!

HA

Anh đang ở đâu mà điện thoại không gọi được thế ạ? Em thích bài này vì em cung QUÊ MỘT CỤC mà.

HA

Anh đang ở đâu mà điện thoại gọi mãi không được thế ạ? Bài này em rất thích vì em cũng QUÊ MỘT CỤC mà.