Thơ chọn - VC


 

Ngày mai

 

Nửa đời hoang mây ngỡ bờ sóng dữ kia là nơi ngọn khói bình yên trải vàng hoa mướp 
đam mê huyền hoặc con chuồn ớt đỗ rồi bay vẽ vòng làm thơ em tưởng đỏ  
hoang phế năm tháng đi qua giao hưởng trái mùa tuổi xanh tóc bạc 
nỗi đau cười thành tiếng nấc trong veo như mắt giếng Mỹ Châu  

Có thể mang lông ngỗng rải qua núi qua sông qua cánh rừng nung đỏ  
ngoái mặt trời rơi lõm hoàng hôn trăng treo mòn vách mây hoen vẹt  
anh khát bước đi trong mưa vội vàng gió táp mặt người khô cháy 
nghe cựa quậy trong tim một mầm cây miễn dịch phế tích buồn 

Em cuối trời vết thương nhức buốt ngày mắc võng sang đêm 
ngược đường lông ngỗng trắng sóng tràn đêm sang ngày rưng rức 
nghe tiếng mỗi bình minh chim hót rơi những mùa buồn loang trong gió 
dòng sông cuộn lên muốn quay trở lại ru một thời hoang dại một thời em 

Ngày mai ngày mai ư có thể ngày mai... 
khi lông ngỗng trắng một miền ký ức  
khi đêm không còn là trại giam nhốt một mầm cây 
khi ấy trăng sao mộng mỵ ban ngày... 



Giao thừa  ơi
 


Vội vã cũng thế thôi dòng sông từ xưa theo lệnh trời về biển  
nắng mưa cũng đành thế cánh chim chiều vẫn thanh thả hoàng hôn 
cây khế thả hoa tím góc vườn chào mào mông má bên khung cửa 
đôi én lượn lờ không sốt rụôt mùa xuân rồi có đến không  

Núi vẫn dựng xanh hiền đâu có nghĩ mình làm ai xa cách 
những đám mây đổi màu đổi dáng vẫn lững lờ bay 
con đường trống không có gì đâu mà ngóng đợi 
ngày chảy dài ngọn lửa vẫn bình yên xanh 

Ta đã quen năm tháng không mùa  
năm tháng khí trơ ngày qua ngày không tết  
lòng ta không còn vui buồn thổn thức  
giao thừa dạy ta đừng trông ngóng bóng người đi 

Có gửi hết cả hoa Hà Nội về em thì cũng thế 
thơ bay lên trời vết sẹo mùa xuân  
sâu thẳm nỗi buồn vương vưong trên lá 
ta dị ứng sắc màu  trùm chăn không người lay gọi 

Ta mơ một bàn tay xới bát cơm nước mắt 
ta thèm một tiếng cười nhăn nhúm lả tả rơi trước ngõ 
ta mơ một câu chào ướt vãi tung toé trong xó bếp 
ta thèm hai chiếc gối lửa cháy ấm rực trong phòng 

Giao thừa ơi em vẫn còn xa lắm 
biết dòng sông có bồi đắp thêm rẻo đất hoang không 
xây căn nhà lợp lá sóng trước mặt sau lưng gió 
ngóng qua khe hở mỗi chiều chờ giao thừa sốt ruột 

3 tết Kỷ sửu 



Hằng số

 

Ngoằn ngoèo ẩn hiện dưới vòm cây nhưng con đường nói lời chân thật   
ánh trăng bị che khuất sau tán lá xanh vẫn dịu dàng như hơi thở 
sông biết tránh dãy núi vô duyên chắn ngang trước mặt lòng vẫn lao về với biển 
không thể đi con đường thẳng hãy đi vòng có lần em nói với anh 

Hàng cây có lúc úa vàng tự khóc với trời xanh 
lấy cả máu mình xây tổ ấm có khi yến khóc trên cái tổ lạnh của mình 
bãi cát từng bị rang lên nung nóng cả dịu hiền 
ngọn gió cũng bị hút hết những hạt nước li ti để gào gió nóng  

Ngày em bước vào căn nhà ấm áp biết đâu ẩn chứa đã một vùng băng giá 
tiếng hát ru con ai biết có ngày đẫm lời than thở 
ghê sợ cả cái nhìn một thời nguỵ trang sau nụ cười tở mở 
khi loay hoay chọn lựa mỗi chiều bước vào ngõ nhỏ nhà hoang 

Giấu một mùa xuân trong đông tàn thu úa 
em ạ chỉ có trái tim là biết đi con đường ngắn nhất 
như tin nhắn mỗi giờ anh đến bên em 
như tiếng khóc của em ướt đầm điện thoại 

Anh thương em là con đường 
là ánh trăng 
l
à dòng sông 
là hàng cây 
là chim yến... 
có trái tim kiêu hãnh đập bên trời hằng số với thời gian... 

24-12-2009

VC

Vương Cường

Hahaha...Sợ gì TT ơi? Thế giới đang bước qua khủng hoảng kinh tế Đất nước ta độc lập tự do đang phát triển và hội nhập mạnh !!!!!
Lâu lâu chưa thấy cà fê nhỉ? Uống Cà fe nghe nói tốt cho sức khỏe lắm đấy. Ở Đông Anh nghe nói dạo này sắp tết vui lắm phải không? Người ĐA nghe cũng hào phóng nhà hàng ăn HN dạo này nghe cũng phong phú ấy nhỉ ... hahaha...

thanhthuy

CHÀO ANH VC !

Ta đã quen năm tháng không mùa
năm tháng khí trơ ngày qua ngày không tết
lòng ta không còn vui buồn thổn thức
giao thừa dạy ta đừng trông ngóng bóng người đi
*******************************************************
Quen làm sao năm tháng không mùa
Mà cứ viết tràn cho người xa giăng mắc
Nếu trong lòng không còn vui buồn thổn thức
Thì thành người vô cảm...trước chi chi???
Hì hì...TT sợ quá cái nỗi buồn và sợ cả giấc mơ :"Ta mơ một bàn tay xới bát cơm nước mắt " của anh diễn tả qua thơ.Một nỗi buồn ko thể buồn hơn?
Ghé thăm anh sớm mai và đọc thơ anh với nhiều cảm xúc lắng đọng...Chúc anh ngày mới an vui nha !