Khúc hát của người chăn vịt - thơ VL


 

THƠ VƯƠNG LONG

Tôi về quê gặp VƯƠNG LONG vừa là chú họ vừa là bạn học xưa. Là người làm thơ từ bé một học sinh giỏi văn của miền Bắc có lẽ Vương Long là người trong thời tuổi trẻ lều chõng nhiều nhất! Ngót 10 lần thi đại học lần nào cũng đỗ cao nhưng...vẫn ở nhà cày ruộng! Cho đến khi gần kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ VƯƠNG
LONG  mới được ngồi giảng đường đại học sư phạm Vinh. Nơi ngày xưa tôi từng có một người chú khác muốn tìm thì cứ hỏi người mặc quần áo nâu vàng bò đội nón rách và học giỏi nhất trường thì được chỉ ngay: chú VƯƠNG LỢI.
Giờ đây Vương Long làm ngạc nhiên vì là người quá lớn tuổi ngồi cùng lớp với những thanh niên vừa lớn lại người học giỏi nổi tiếng nhất! Người từng được nhiều giải thưởng về thơ.
Hai người chú ấy luôn được nhiều người trong họ tôi nhắc đến như một tấm gương về học tập.
Giờ đây là trưởng phòng GDĐT huyện ĐÔ LƯƠNG.
VƯƠNG LONG tặng tôi tập thơ " Chút hương thơ dại " thơ tuyển 1968 - 2008 với 63 bài thơ của một đời! Tập thơ do NXB Nghệ An ấn hành năm 2009.
Thơ VƯƠNG LONG  trung thành với truyền thống không thấy những đột phá về hình thức thể hiện. Nhưng thơ mới cũng không chỉ có đột phá ấy. Vẫn đề là có thơ không? Tôi vẫn thích chất thơ trong sáng chân thành nhẹ nhàng cởi mở. Nhân dịp này tôi xin gửi đến các bạn một chùm thơ của VƯƠNG LONG rút trong tập thơ trên.


Khúc hát của người chăn vịt


Tiếng hú gọi vang xa
Con sào hươ nắng đỏ
Buổi mai hồng ngọn gió
Vịt ùa ra kênh trong

Tiếng quẫy nước hân hoan
Khói thở nhòa chân rạ
Ơ này con vịt bầu
Ơ này con vịt cỏ Chuyên cần và hối hả
Theo ta lên đồng xa!

Đây đồng chiêm quê ta
Vừa gặt xong mùa lúa
Hạt thóc còn rụng rơi
Nằm lẫn trong cây cỏ
Đây đầm gần đầm xa
Thảnh thơi con sóng vỗ
Mùa cá tôm sinh nở
Xôn xao trong bãi lầy

Đàn vịt của ta ơi
Đủ đầy và hoan hỉ
Đã bao ngày bao ngày
Ta đưa mày đi mãi
Ăn no và lớn dậy
Thuộc khắp vùng đồng chiêm!

Đã bao đêm bao đêm
Tạm dừng trên ruộng rạ
Giấc ngủ dành một nửa
Ta nằm nghe tiếng gió
Trăn trở trên mái nhà.
Dẫu trời có bão mưa
Đổ ào trên đồng nước
Mày cũng đừng đi lạc
Ta tìm suốt đêm dài.
Còn nhớ chăng vịt ơi
Đã bao trưa nắng lửa
Biết bao ngày vất vả
Đưa vịt đi tìm mồi.

Mấy lúc được thảnh thơi
Vịt no quây bờ cỏ
Khói thuốc phà thư thả
Nằm ngửa ngước nhìn trời
Trên đầm hoa súng nở
Sắc nắng vàng vàng say...

Ta lại đi lại đi
Vải nhựa cài ngang nịt
Có cần chi guốc dép
Chân nhuốm bùn tháng năm!
Có kể gì mưa nắng
Hai bữa ăn cơm đèn
Ruộng dưới và đồng trên
Nắng mưa và gian khổ
Ta vì mày tất cả
Lớn nhanh nào vịt ơi!

Ta vui những buổi mai
Sân trại đầy những trứng...

25-10-1971



Nỗi nhớ một ngôi trường
Tặng các bạn THPT Huỳnh Thúc Kháng - Tiên Phước


Ngôi trường nhỏ suốt đời tôi mãi nhớ
Bạn bè ơi! Phố núi ấy xa vời
Con đường có bông gòn rơi đá trắng
Xanh tán bàng năm đó đã che tôi.

Nơi tôi có những trưa vàng trảng nắng
Ơi sông Tiên mờ tím ánh sao chiều
Những sớm dậy mù sương trên rẫy sắn
Vang bốn bề chim hót biết chim đâu?

Nơi tôi sống mùa mưa trôi đá
Chuối rừng thay thịt cá bắp thay cơm
Dầu hỏa hiếm đêm dài em nhóm lửa
Giáo án cầm cũng có khói rừng thơm

Nơi rúi rít em đến trường mỗi sớm
Gót chân non phải vượt mấy dốc rừng
Cơn mưa núi thắm tươi màu khăn đỏ
Ôi màu khăn nắng sớm bỗng rưng rưng

Nơi có má thường dừng sau buổi rẫy
Ghé hiên xem con giảng ướt mắt già
Chắc chẳng có nơi nào như nơi ấy
Tiếng trống trường núi đá cũng ngân nga!

Có tất cả! Mà tôi chưa trở lại
Bao năm rồi phố núi khác xưa không?
Nghe tin huyện mở thêm trường mới
Day dứt sao biết mà vẫn trông chừng.

Nên chi dẫu xa rồi tôi vẫn nhớ
Bạn bè ơi! Da diết một ngôi trường
Tiếng trẻ hát. Bầy chim chao cánh vỗ
Trên đỉnh ngàn mây trắng nắng xanh trong...

1982



Có một bài thơ

Có một bài thơ chưa rõ tứ
Bỗng về rung nhẹ ở trong anh
Khi mưa vừa tạnh chiều xanh mở
Gặp một mầm xuân chợt nhú cành.

Ngát cả sườn non sim tím nở
Tiếng chim thì biếc cỏ thì xanh
Hình như hương gió đang lay khẽ
Thả phấn thông bay. Nắng đẫm cành.

Tôi giữa mùa xuân xuân bốn bên
Chân đi đất rải cỏ nhung mềm
Ơn người gieo hạt rừng xanh lại
Nghiêng đầu đá núi cũng làm duyên!

18-2-1998
VL

Replica Rolex Watches

The new IWC has been inspired by the brand’s reference “CK 2080” a timepiece in stainless steel that joined the world of IWC Watches

The new IWC has been inspired by the brand’s reference “CK 2080” a timepiece in stainless steel that joined the world of IWC Watches in 1938. It enjoyed great success among high-ranking military officers. The specific Replica IWC that served as the base for the ninth timepiece of the collection was introduced in 1941 and sold at the Replica IWC Watches Auction held in 2007.

Vương Cường

Cảm ơn Bạch Dương nhiều! Anh thì thích bài chăn vịt hehe...vì thuở nhỏ đi chăn vịt! Lớn rồi lại vịt quay! Đùa vui chúc em nhiều may mắn nhé!

bachduong57

Anh ạ ! Em được đọc ba bài thơ của chú Vương Long bài nào em cũng thích nhưng em ấn tượng nhất với bài
"NỖI NHỚ MỘT NGÔI TRƯỜNG" có lẽ vì em cũng nặng lòng với những ngôi trường như nỗi lòng của tác giả!Em chúc anh có nhiều sức khỏe. Qua anh cho em gửi lời chúc sức khỏe của hai chú Vương Lợi và Vương Long của anh nữa anh nhé.

Vương Cường

thân gửi vanluyen

Cho đến lúc này chú Vương Long vẫn đắm say thơ nhưng lại rất đời. Chú ấy có thể đọc lại bài thơ ngay nếu nghe ai vừa đọc! Hồi trước ở họ tôi có khoảng 5 người khi đài tiếng nói VN ngâm thơ chú Vương Trọng hay anh Thạch Quỳ và đôi khi cả tôi nữa các chú ấy ngồi im lặng nghe và sau đó đọc lại liền. Vừa rồi tôi về chú VL lại đọc thuộc mấy bài thơ tôi ngay đến tôi cũng không thuộc! ( Trước đây viết bài nào là thuộc bài đó giờ thì viết nhanh hơn nên không thuộc ngay được ).
Đúng như VL nói thơ thời ấy chú trọng đến chất thơ và sao cho nhiều người đọc và dễ nhớ. Có lẽ thế nên thơ hồi ấy nhiều người nhớ tôn trọng lắm. Giờ thì người đọc thơ không đơn giản như trước họ còn nhiều điều khác quan trọng phải quan tâm hơn. Kinh tế thị trường đang vừa cuốn hút họ vừa đòi hỏi họ nhiều hơn. Người đọc cũng không chấp nhậm thơ dễ dãi quá phải có những thay đổi quan trọng cả nội dung và hình thức thể hiện mới có thể lôi kéo người đọc được. Bây giờ mà áo trắng quần xanh bỏ vào quần thì rất khó nhìn!!!!!

vanluyen

Ba bài thơ mềm mại uyển chuyển. Bài thứ 2 xúc cảm hơn. Những gì anh nhận xét quá đúng rồi. Thiển nghĩ viết vào thập kỷ 70 80 của thế kỷ trước như thế không chê vào đâu được vì trên nền chung em đọc thơ nhiều tác giả cũng vậy. Anh Vương Long duyên nợ với thơ thật đáng trân trọng. Chúc anh Vương Cường nhiều niềm vui!