Thơ chọn - VC

saoxanhvn101ns3nc5ep.jpg

Thơ VƯƠNG CƯỜNG


Một mình đêm
   

Khi lặng chìm với một mình đêm
trăng trở giấc gối đầu lên phía núi
hình như có điều gì tiếc nuối
kìa bình minh ngọng nghịu bài ca   
bài ca  ấy bây giờ ta đang hát      

Với thân yêu cánh chim chiều tít tắp     
ta một mình đêm khâu áo cho ta     
kìa bông hoa rạo rực nói lời hoa       
lời hoa ấy bây giờ rơi trước mặt

Lặng chìm đêm mơ dạo khúc ngày
đêm cùng  ta pha lấy những đắm say
kìa hoa nở trên cách đồng xa cách                    
đám mây hồng vừa gọi vừa bay... 



Giật mình nghe tiếng gió


Nghe mùi hương em thoảng trong giấc mơ
anh giật mình tỉnh dậy giữa đêm khuya
căn phòng anh lặng im. Và gió
gió lồng lên muốn bế cả sân chùa  

Anh lần ngược theo chiều gió thổi
chân trời xa rặng núi cũng rất xa
trăng ngái ngủ kéo chăn mây khẽ trở
vì sao ơi anh như kẻ không nhà

Buồn cô đặc xếp hàng như tượng đá
thu đã sang ngày mới cũng dần sang
tiếng tàu vọng xé đêm và lầm lũi
xa em anh đốm lửa nhỏ  sắp tàn

Từ bữa biết mùi hương em anh nhớ gió
gió chuyển anh thông điệp của nỗi buồn
mai gió ạ nhớ chuyển dùm anh nhé
anh đứng ngồi như một chú mèo hoang...



Hoàng hôn muộn
 

 

Chim lật gió nắng không còn trai trẻ
đã hoàng hôn chuông thỉnh rụng bờ thu
dòng sông chẳng hát vờ như thuở nhỏ
êm đềm xanh ào ạt dấu mù u

Niềm vui phủ lớp sương mờ ảo mộng
nỗi đau qua  lắng núi với trưa hồng
mây áo mỏng hững hờ thắt nút   
nước mắt rơi tự nguyện có còn không?

Gió thiếu nữ lướt lê xào xạc lá
nắng đàn ông bản nhạc phảng phất lời
trưa ốp nếp cong nỗi lòng chín đợi
chiều lưu ban tím mận ngập ngừng rơi

Hoàng hôn ạ cánh chim còn nguyên vẹn
sông miên man khúc hát với lở bồi
hoàng hôn cuộn lòng thu chờ trăng gọi  
lá bàng rơi cuống quyt ngập vai đời

Hoàng hôn muộn còn hơn không đến
anh trở về nắng phượng lửng trời mây
bên bàn phím chim bay về ngược gió
hoàng hôn đi anh lại tím theo ngày...

Vương Cường

Đã mua được chưa HLB? Nếu khó khăn gì HLB nói để anh mua từ HN gửi vào cho. Lá xông là cách gọi thôi thực ra là hoa! HN rất sẵn mà giá phải chăng thôi đừng ngại dù sao cũng láng giềng mà!

hoalucbinh

Trời ơi. Hai người bạn của tôi bị cảm cúm hết rồi chắc tôi cũng phải đi mua lá xông sẵn thôi. Không biết trong lá xông có hoa không nhỉ để hơi nóng làm hoa rơi trước mặt

Vương Cường

Đọc 3 bài thơ rõ ràng là rất riêng biệt thế vẫn không tránh khỏi nghĩ rằng cả liên hoàn với nhau một sợi tơ tình.
----------------
Chào Lâm Cúc anh đang đọc những lời LC viết và cũng bị cảm cúm đây. Bây giờ mới thấy may còn được cảm cúm. Nhưng không phải cúm ah1n1 đâu. Vui thật cảm cúm. Không biết có lỗi với bạn không đây? Chúc bạn nhanh khỏi cảm cúm nhé!

Vương Cường

Chào anh.
Đọc cả ba bài mới thấy anh có những nỗi buồn thật nhẹ nhàng mà không thể thoát ra được. Giống như anh đang ngồi chờ một người nào đó không có thật không rõ hình hài. Chờ thế mà không hề mong người ta đến.
Anh cũng là người thật lãng mạn thật sâu lắng. Và cả ba bài thơ đều hay tuyệt.
---------------------------
Sửa một chút HLB nhé! Có người đấy nếu không làm sao mà buồn thế. Thơ nói buồn mà lại vui vui vì còn có người mà buồn. Buồn là một giá trị hahaha...Chúc HLB vui nhiều nhưng cũng chúc buồn thêm!

Vương Cường

Có trưa nay họp ở Q. Anh sẽ đến đúng giờ dù đang bận một chút. Nhưng anh không mấy khi sai giờ họp đã thành thói quen rồi. Chúc vui.

Nguyễn Lâm Cúc

Cảm cúm qua thơ

Đọc 3 bài thơ rõ ràng là rất riêng biệt thế vẫn không tránh khỏi nghĩ rằng cả liên hoàn với nhau một sợi tơ tình.
Bắt đầu là một người đối diện với đêm nhớ về một bông hoa

"kìa bông hoa rạo rực nói lời hoa
lời hoa ấy bây giờ rơi trước mặt"
Bông hoa ấy đã nở trong một cánh đồng xa cách nở vào lúc trên bầu trời mây cuốn quít vừa gọi vừa bay.

"kìa hoa nở trên cách đồng xa cách
đám mây hồng vừa gọi vừa bay..."
Đọc đoạn thơ này trong tôi cứ hiện ra một cánh đồng đầy hoa trắng nở nhưng không gọi được tên đó là hoa gì. Có phải cánh đồng này là cánh đồng xa cách?
Bông hoa ấy đã từng nói những lời rạo rực rồi cũng từng buông rơi trước mặt vì một lẽ nào đó. Để những ấm áp ngày nọ giờ một mình "đêm khâu áo".
Và đêm đó rất dài người trong đêm có ngủ thì cũng là giấc mơ về em về hoa

"Nghe mùi hương em thoảng trong giấc mơ
anh giật mình tỉnh dậy giữa đêm khuya
căn phòng anh lặng im. Và gió
gió lồng lên muốn bế cả sân chùa"

Nhưng cơn gió bão táp có thể lật bay cả nền đất vẫn không xua tan nỗi một mùi hương từ một loài hoa.

"Từ bữa biết mùi hương em anh nhớ gió
gió chuyển anh thông điệp của nỗi buồn
mai gió ạ nhớ chuyển dùm anh nhé
anh đứng ngồi như một chú mèo hoang..."

Anh cứ như thế từ đêm sang ngày rồi đến một hoàng hôn khác. Anh giật mình tự hỏi:
"đã hoàng hôn chuông thỉnh rụng bờ thu"

NLC đọc 3 bài thơ rồi chợt bị cảm cúm mong anh VC thông cảm nhiều nhé.

hoalucbinh

Chào anh.
Đọc cả ba bài mới thấy anh có những nỗi buồn thật nhẹ nhàng mà không thể thoát ra được. Giống như anh đang ngồi chờ một người nào đó không có thật không rõ hình hài. Chờ thế mà không hề mong người ta đến.
Anh cũng là người thật lãng mạn thật sâu lắng. Và cả ba bài thơ đều hay tuyệt.

HA

Em lại được đọc thứ 2 đây. Dạo này Anh đi đâu mà vắng thế. Trưa nay họp ở Q không ạ?